代上庠同舍上廷评

忆昔弱冠游芹宫,颍川先生振文风。

跹跹媚学比如栉,抠衣执经函丈中。

何人才识最奇伟,惟公表里圭璋粹。

学精姬公经国书,赋飘司马凌云气。

词场价涌荐争魁,赐也何如敢望回。

一别星霜逾十阅,侧耳誉声轰如雷。

翩翩荐鹗翔西浙,一飞直上黄金阙。

排云披腹呈琅玕,蟾窟仙枝径攀折。

枳棘难淹鸾凤栖,金科得隽易如携。

趋归立拜廷评命,青琐黄扉指日跻。

屈指曩年同砚席,五人已作龙门客。

乡书黉舍多有之,碌碌未能著奇节。

著鞭无若祖生先,策足要津仪班联。

自笑尘踪犹隐雾,拭目亨衢问天渊。

绨袍恋恋故人意,堕履遗簪未捐弃。

不求而荐佩私恩,高谊如公今有几。

虽然前事已参差,荷借邹生律再吹。

苦无好语为公谢,抖擞枯肠成此诗。

拼音

yì xī ruò guān yóu qín gōng,yǐng chuān xiān shēng zhèn wén fēng。

xiān xiān mèi xué bǐ rú zhì,kōu yī zhí jīng hán zhàng zhōng。

hé rén cái shí zuì qí wěi,wéi gōng biǎo lǐ guī zhāng cuì。

xué jīng jī gōng jīng guó shū,fù piāo sī mǎ líng yún qì。

cí chǎng jià yǒng jiàn zhēng kuí,cì yě hé rú gǎn wàng huí。

yī bié xīng shuāng yú shí yuè,cè ěr yù shēng hōng rú léi。

piān piān jiàn è xiáng xī zhè,yī fēi zhí shàng huáng jīn quē。

pái yún pī fù chéng láng gān,chán kū xiān zhī jìng pān zhé。

zhǐ jí nán yān luán fèng qī,jīn kē dé juàn yì rú xié。

qū guī lì bài tíng píng mìng,qīng suǒ huáng fēi zhǐ rì jī。

qū zhǐ nǎng nián tóng yàn xí,wǔ rén yǐ zuò lóng mén kè。

xiāng shū hóng shě duō yǒu zhī,lù lù wèi néng zhù qí jié。

zhù biān wú ruò zǔ shēng xiān,cè zú yào jīn yí bān lián。

zì xiào chén zōng yóu yǐn wù,shì mù hēng qú wèn tiān yuān。

tí páo liàn liàn gù rén yì,duò lǚ yí zān wèi juān qì。

bù qiú ér jiàn pèi sī ēn,gāo yì rú gōng jīn yǒu jǐ。

suī rán qián shì yǐ cān chà,hé jiè zōu shēng lǜ zài chuī。

kǔ wú hǎo yǔ wèi gōng xiè,dǒu sǒu kū cháng chéng cǐ shī。

作者介绍

许应龙

宋 · 1168年 - 1248年

宋福州闽县人,字恭甫。宁宗嘉定元年进士。历籍田令、太学博士。理宗即位,首陈正心为治国平天下之纲领,迁著作郎。出知潮州,训阅军兵,平息盗寇,安抚峒僚,治绩有声。端平初,召为礼部郎官,累官兵部尚书,后以端明殿学士提举洞霄宫。有《东涧集》。

查看全部作品 →