仲甄见和复用韵 李流谦 宋 坎止流行亦漫然,斯文未丧本关天。冥鸿云外知谁报,怨鹤山中不得眠。连榻故人非楚越,杖藜幽约在林泉。盛词终日供吟讽,骨换元知久学仙。 拼音 kǎn zhǐ liú xíng yì màn rán,sī wén wèi sàng běn guān tiān。míng hóng yún wài zhī shuí bào,yuàn hè shān zhōng bù dé mián。lián tà gù rén fēi chǔ yuè,zhàng lí yōu yuē zài lín quán。shèng cí zhōng rì gōng yín fěng,gǔ huàn yuán zhī jiǔ xué xiān。 作者介绍 李 李流谦 宋 · 1123年 - 1176年 宋汉州绵竹人,或云德阳人,字无变,号澹斋。李良臣子。以荫补将仕郎。历雅州教授。虞允文宣抚全蜀,召置幕下,颇有赞画。官终潼川府通判。以文学知名。有《澹斋集》。 查看全部作品 →