太平宫

一马腾腾上翠微,松风瑟瑟解吹衣。

故宫乱后仍华壮,使者年来果是非。

何日身能床蕊笈,只今心自托金徽。

两林不到犹遗恨,落照衔山劝客归。

拼音

yī mǎ téng téng shàng cuì wēi,sōng fēng sè sè jiě chuī yī。

gù gōng luàn hòu réng huá zhuàng,shǐ zhě nián lái guǒ shì fēi。

hé rì shēn néng chuáng ruǐ jí,zhǐ jīn xīn zì tuō jīn huī。

liǎng lín bù dào yóu yí hèn,luò zhào xián shān quàn kè guī。

作者介绍

李流谦

宋 · 1123年 - 1176年

宋汉州绵竹人,或云德阳人,字无变,号澹斋。李良臣子。以荫补将仕郎。历雅州教授。虞允文宣抚全蜀,召置幕下,颇有赞画。官终潼川府通判。以文学知名。有《澹斋集》。

查看全部作品 →