邺守以石刻屈平昭君像见惠因思大夫之忠贯白日而凌秋霜在所不论而昭君以倾国之艳擅天下之色乃不肯自同众姬货画师以求媚此尤为可感者为赋此篇

璇题朝曦丽,椒殿春风香。

带日羡寒鸦,洒盐引痴羊。

那知韶葩妍,有此秋节刚。

千金非我爱,所重在行藏。

奋然斩画史,低头笑君王。

呈身由谄壬,百态恐不当。

照影见冠佩,岂不羞帷房。

自从到北庭,几阅紫塞霜。

年年鸿雁归,不寄一字将。

却悲降将军,高台望故乡。

至今青冢上,沙草不肯黄。

吾观娇色儿,睥睨此滥觞。

孽阉擅国辟,天地为低昂。

眼前杀师傅,但有涕淋浪。

区区一女子,去留系毫芒。

我行桃李村,高髻馀旧妆。

负薪行汲泉,不愿同康庄。

为计盍不尔,乃以美自戕。

初心岂其然,薄命遭彼狂。

离骚照白日,至今祖文章。

婉娈古称士,后先出寒乡。

遗刻共想像,再歌重慨慷。

拼音

xuán tí cháo xī lì,jiāo diàn chūn fēng xiāng。

dài rì xiàn hán yā,sǎ yán yǐn chī yáng。

nà zhī sháo pā yán,yǒu cǐ qiū jié gāng。

qiān jīn fēi wǒ ài,suǒ zhòng zài xíng cáng。

fèn rán zhǎn huà shǐ,dī tóu xiào jūn wáng。

chéng shēn yóu chǎn rén,bǎi tài kǒng bù dāng。

zhào yǐng jiàn guān pèi,qǐ bù xiū wéi fáng。

zì cóng dào běi tíng,jǐ yuè zǐ sāi shuāng。

nián nián hóng yàn guī,bù jì yī zì jiāng。

què bēi jiàng jiāng jūn,gāo tái wàng gù xiāng。

zhì jīn qīng zhǒng shàng,shā cǎo bù kěn huáng。

wú guān jiāo sè ér,pì nì cǐ làn shāng。

niè yān shàn guó pì,tiān dì wèi dī áng。

yǎn qián shā shī fù,dàn yǒu tì lín làng。

qū qū yī nǚ zi,qù liú xì háo máng。

wǒ xíng táo lǐ cūn,gāo jì yú jiù zhuāng。

fù xīn xíng jí quán,bù yuàn tóng kāng zhuāng。

wèi jì hé bù ěr,nǎi yǐ měi zì qiāng。

chū xīn qǐ qí rán,báo mìng zāo bǐ kuáng。

lí sāo zhào bái rì,zhì jīn zǔ wén zhāng。

wǎn luán gǔ chēng shì,hòu xiān chū hán xiāng。

yí kè gòng xiǎng xiàng,zài gē zhòng kǎi kāng。

作者介绍

李流谦

宋 · 1123年 - 1176年

宋汉州绵竹人,或云德阳人,字无变,号澹斋。李良臣子。以荫补将仕郎。历雅州教授。虞允文宣抚全蜀,召置幕下,颇有赞画。官终潼川府通判。以文学知名。有《澹斋集》。

查看全部作品 →