用山谷上东坡韵与冯黎州

赐履圣贤地,专征翰墨场。

藜然本非照,昏幽自蒙光。

醍醐有真液,薝卜无别香。

座当百尺楼,馀子但庑廊。

誉毁不可劫,造物能雌黄。

简编熟古人,见公盖未尝。

彭黥非韩敌,或可噪其旁。

公有八纮罝,就猎庸何伤。

拼音

cì lǚ shèng xián dì,zhuān zhēng hàn mò chǎng。

lí rán běn fēi zhào,hūn yōu zì méng guāng。

tí hú yǒu zhēn yè,zhān bo wú bié xiāng。

zuò dāng bǎi chǐ lóu,yú zi dàn wǔ láng。

yù huǐ bù kě jié,zào wù néng cí huáng。

jiǎn biān shú gǔ rén,jiàn gōng gài wèi cháng。

péng qíng fēi hán dí,huò kě zào qí páng。

gōng yǒu bā hóng jū,jiù liè yōng hé shāng。

作者介绍

李流谦

宋 · 1123年 - 1176年

宋汉州绵竹人,或云德阳人,字无变,号澹斋。李良臣子。以荫补将仕郎。历雅州教授。虞允文宣抚全蜀,召置幕下,颇有赞画。官终潼川府通判。以文学知名。有《澹斋集》。

查看全部作品 →