林夫有诗趣归期次其韵答之

乾坤大逆旅,日月两行客。

江头垂杨树,折尽供马策。

学舍如冰壑,远与簿书隔。

天风吹我去,自哂殊役役。

英英君子僚,妙响协竽瑟。

诗来促还期,珠琲莹巾帙。

久枵渴嘉馔,积阴跂白日。

谈为无底囊,剪烛期竟夕。

但恐又西东,捶车叹寂寂。

盍不歌归来,已痼烟霞疾。

拼音

qián kūn dà nì lǚ,rì yuè liǎng xíng kè。

jiāng tóu chuí yáng shù,zhé jǐn gōng mǎ cè。

xué shě rú bīng hè,yuǎn yǔ bù shū gé。

tiān fēng chuī wǒ qù,zì shěn shū yì yì。

yīng yīng jūn zi liáo,miào xiǎng xié yú sè。

shī lái cù hái qī,zhū bèi yíng jīn zhì。

jiǔ xiāo kě jiā zhuàn,jī yīn qí bái rì。

tán wèi wú dǐ náng,jiǎn zhú qī jìng xī。

dàn kǒng yòu xī dōng,chuí chē tàn jì jì。

hé bù gē guī lái,yǐ gù yān xiá jí。

作者介绍

李流谦

宋 · 1123年 - 1176年

宋汉州绵竹人,或云德阳人,字无变,号澹斋。李良臣子。以荫补将仕郎。历雅州教授。虞允文宣抚全蜀,召置幕下,颇有赞画。官终潼川府通判。以文学知名。有《澹斋集》。

查看全部作品 →