游安乐道院

美璞出丛阜,径寸藏尺水。

堂堂大导师,钟灵此其地。

荒坑名老君,故老说遗事。

仙佛势不敌,北面昔所试。

烟云龙蛇窟,风雨鬼神会。

珍重住山人,净观惬幽邃。

半偈起冥晦,径欲裂冠袂。

同行一微冁,落日姑整辔。

在家固出家,象服何必异。

君看童其颠,已落第二义。

拼音

měi pú chū cóng fù,jìng cùn cáng chǐ shuǐ。

táng táng dà dǎo shī,zhōng líng cǐ qí dì。

huāng kēng míng lǎo jūn,gù lǎo shuō yí shì。

xiān fú shì bù dí,běi miàn xī suǒ shì。

yān yún lóng shé kū,fēng yǔ guǐ shén huì。

zhēn zhòng zhù shān rén,jìng guān qiè yōu suì。

bàn jì qǐ míng huì,jìng yù liè guān mèi。

tóng xíng yī wēi chǎn,luò rì gū zhěng pèi。

zài jiā gù chū jiā,xiàng fú hé bì yì。

jūn kàn tóng qí diān,yǐ luò dì èr yì。

作者介绍

李流谦

宋 · 1123年 - 1176年

宋汉州绵竹人,或云德阳人,字无变,号澹斋。李良臣子。以荫补将仕郎。历雅州教授。虞允文宣抚全蜀,召置幕下,颇有赞画。官终潼川府通判。以文学知名。有《澹斋集》。

查看全部作品 →