失题

学者一大事,最重出与处。

用行舍之藏,孔颜独相许。

参赐地位高,窥牖不得睹。

而况未见圣,一曲株守兔。

入林恐不密,狷者或拒户。

如蜗护一壳,槁死竟何补。

营营夸毗子,意常在腐鼠。

钟鸣尚迟回,颠沛惭末路。

细评谁失得,未易较吴楚。

圣贤具成体,以道为钲鼓。

适时不俟驾,枉己一揖去。

而我本来心,湛如太空故。

先生平生学,此理超圣处。

浮沉四十年,夷险随其遇。

初无周南恨,内乐侈圭组。

名高天不掩,舜聪彻幽阻。

门前裹轮车,急急戒徒御。

企首洙泗上,进退绰有裕。

富贵调儿童,嗔喜狙赋芧。

此同伐国问,何乃至君子。

愿出有用学,不朽在斯举。

拼音

xué zhě yī dà shì,zuì zhòng chū yǔ chù。

yòng xíng shě zhī cáng,kǒng yán dú xiāng xǔ。

cān cì dì wèi gāo,kuī yǒu bù dé dǔ。

ér kuàng wèi jiàn shèng,yī qū zhū shǒu tù。

rù lín kǒng bù mì,juàn zhě huò jù hù。

rú wō hù yī ké,gǎo sǐ jìng hé bǔ。

yíng yíng kuā pí zi,yì cháng zài fǔ shǔ。

zhōng míng shàng chí huí,diān pèi cán mò lù。

xì píng shuí shī dé,wèi yì jiào wú chǔ。

shèng xián jù chéng tǐ,yǐ dào wèi zhēng gǔ。

shì shí bù qí jià,wǎng jǐ yī yī qù。

ér wǒ běn lái xīn,zhàn rú tài kōng gù。

xiān shēng píng shēng xué,cǐ lǐ chāo shèng chù。

fú chén sì shí nián,yí xiǎn suí qí yù。

chū wú zhōu nán hèn,nèi lè chǐ guī zǔ。

míng gāo tiān bù yǎn,shùn cōng chè yōu zǔ。

mén qián guǒ lún chē,jí jí jiè tú yù。

qǐ shǒu zhū sì shàng,jìn tuì chuò yǒu yù。

fù guì diào ér tóng,chēn xǐ jū fù xù。

cǐ tóng fá guó wèn,hé nǎi zhì jūn zi。

yuàn chū yǒu yòng xué,bù xiǔ zài sī jǔ。

作者介绍

李流谦

宋 · 1123年 - 1176年

宋汉州绵竹人,或云德阳人,字无变,号澹斋。李良臣子。以荫补将仕郎。历雅州教授。虞允文宣抚全蜀,召置幕下,颇有赞画。官终潼川府通判。以文学知名。有《澹斋集》。

查看全部作品 →