王子友示诗次其韵

先生不忧穷到骨,唯惜修名易埃灭。

平生窗几辛勤功,语及云程辄呜咽。

冷曹晨炊有不续,远道相从笑回曲。

微言不足温饱人,羡渠著斗量珠玉。

风霜岁晚念慈母,黄叶翩翩积行路。

烹鸡奉餐蔬自煮,繄我独无悲此语。

大厦千间要封植,期君当作垂天翼。

朋友之乐可乐不,昔人愿封万户侯。

拼音

xiān shēng bù yōu qióng dào gǔ,wéi xī xiū míng yì āi miè。

píng shēng chuāng jǐ xīn qín gōng,yǔ jí yún chéng zhé wū yàn。

lěng cáo chén chuī yǒu bù xù,yuǎn dào xiāng cóng xiào huí qū。

wēi yán bù zú wēn bǎo rén,xiàn qú zhù dòu liàng zhū yù。

fēng shuāng suì wǎn niàn cí mǔ,huáng yè piān piān jī xíng lù。

pēng jī fèng cān shū zì zhǔ,yī wǒ dú wú bēi cǐ yǔ。

dà shà qiān jiān yào fēng zhí,qī jūn dāng zuò chuí tiān yì。

péng yǒu zhī lè kě lè bù,xī rén yuàn fēng wàn hù hóu。

作者介绍

李流谦

宋 · 1123年 - 1176年

宋汉州绵竹人,或云德阳人,字无变,号澹斋。李良臣子。以荫补将仕郎。历雅州教授。虞允文宣抚全蜀,召置幕下,颇有赞画。官终潼川府通判。以文学知名。有《澹斋集》。

查看全部作品 →