黄犬行

舟中一黄犬,短小身躯皮骨软。心魂在眼不住转,疑云吠浪声尤远。

掌船老妪抚摩久,朝昏饮食同无有。船头吹风妪意怒,黄犬低头愁日暮。

船尾吹风妪意喜,黄犬船头跃船尾。将军独马大塞行,未必可以同生死。

依沙泊船上牵枝,黄犬亦上打狐狸。岸曲潆洄水间之,黄犬独立心迟迟。

不唯黄犬独立心迟迟,妪手捉舵心亦驰。挥手令之上高坡,黄犬翻身无一时。

水深苔滑复急流,黄犬横截如轻鸥。振身洒雨立船头,妪也微笑心悠悠。

当时李斯错牵犬,犬亦错与李斯游。东门路惯死公侯,狡兽铁爪复何仇,愿与老妪长相守。

拼音

zhōu zhōng yī huáng quǎn,duǎn xiǎo shēn qū pí gǔ ruǎn。xīn hún zài yǎn bù zhù zhuǎn,yí yún fèi làng shēng yóu yuǎn。

zhǎng chuán lǎo yù fǔ mó jiǔ,cháo hūn yǐn shí tóng wú yǒu。chuán tóu chuī fēng yù yì nù,huáng quǎn dī tóu chóu rì mù。

chuán wěi chuī fēng yù yì xǐ,huáng quǎn chuán tóu yuè chuán wěi。jiāng jūn dú mǎ dà sāi xíng,wèi bì kě yǐ tóng shēng sǐ。

yī shā pō chuán shàng qiān zhī,huáng quǎn yì shàng dǎ hú lí。àn qū yíng huí shuǐ jiān zhī,huáng quǎn dú lì xīn chí chí。

bù wéi huáng quǎn dú lì xīn chí chí,yù shǒu zhuō duò xīn yì chí。huī shǒu lìng zhī shàng gāo pō,huáng quǎn fān shēn wú yī shí。

shuǐ shēn tái huá fù jí liú,huáng quǎn héng jié rú qīng ōu。zhèn shēn sǎ yǔ lì chuán tóu,yù yě wēi xiào xīn yōu yōu。

dāng shí lǐ sī cuò qiān quǎn,quǎn yì cuò yǔ lǐ sī yóu。dōng mén lù guàn sǐ gōng hóu,jiǎo shòu tiě zhǎo fù hé chóu,yuàn yǔ lǎo yù zhǎng xiāng shǒu。

作者介绍

释今无

明 · ? - ?

今无(一六三三—一六八一),字阿字。番禺人。本万氏子,年十六,参雷峰函是,得度。十七受坛经,至参明上座因缘,闻猫声,大彻宗旨。监栖贤院务,备诸苦行,得遍阅内外典。十九随函是入庐山,中途寒疾垂死,梦神人导之出世,以钝辞,神授药粒,觉乃苏,自此思如泉涌,通三教,年二十二奉师命只身走沈阳,谒师叔函可,相与唱酬,可亟称之。三年渡辽海,涉琼南而归,备尝艰阻,胸次益潇洒廓落。再依雷峰,一旦豁然。住海幢十二年。清圣祖康熙十二年(一六七三)请藏入北,过山东,闻变,驻锡萧府。十四年回海幢。今无为函是第一法嗣。著有《光宣台全集》。清陈伯陶编《胜朝粤东遗民录》卷四有传。

查看全部作品 →