送才夫之成都

客有可人期不来,昔人抱恨长悠哉。

可得宦游同一处,家有如愿令人猜。

郊东郊西踏春色,醉舞淋浪花插额。

门前紫骝嘶东风,却折垂杨供马策。

如君岂久居尘泥,好处人知天亦知。

我非夔才识宫羽,此言欲验须他时。

长桥离愁湿烟雨,去日更将归日数。

从今把盏与题诗,故应半是思君语。

拼音

kè yǒu kě rén qī bù lái,xī rén bào hèn zhǎng yōu zāi。

kě dé huàn yóu tóng yī chù,jiā yǒu rú yuàn lìng rén cāi。

jiāo dōng jiāo xī tà chūn sè,zuì wǔ lín làng huā chā é。

mén qián zǐ liú sī dōng fēng,què zhé chuí yáng gōng mǎ cè。

rú jūn qǐ jiǔ jū chén ní,hǎo chù rén zhī tiān yì zhī。

wǒ fēi kuí cái shí gōng yǔ,cǐ yán yù yàn xū tā shí。

zhǎng qiáo lí chóu shī yān yǔ,qù rì gèng jiāng guī rì shù。

cóng jīn bǎ zhǎn yǔ tí shī,gù yīng bàn shì sī jūn yǔ。

作者介绍

李流谦

宋 · 1123年 - 1176年

宋汉州绵竹人,或云德阳人,字无变,号澹斋。李良臣子。以荫补将仕郎。历雅州教授。虞允文宣抚全蜀,召置幕下,颇有赞画。官终潼川府通判。以文学知名。有《澹斋集》。

查看全部作品 →