林夫体中不佳而能不废翰墨且蒙以文轴见教其天性所嗜如此敬叹不已既勿药作诗贺之

瓠肥不必缘糠覈,倒床鼾睡掀四壁。

饭山诗好自应瘦,骑省赋成发先白。

公子翩翩钟鼎家,宜有骚人歌锦瑟。

数从癯儒弄文字,坐令二竖喜投隙。

药裹关心始置之,往往呻吟出圭璧。

由来物理论根种,虎生则斑鹰则击。

浣肠濯胃固佳手,愈风却痁非此力。

东风吹园花正开,新禽向人语磔磔。

疾来相就破除之,万事可拚春可惜。

拼音

hù féi bù bì yuán kāng hé,dào chuáng hān shuì xiān sì bì。

fàn shān shī hǎo zì yīng shòu,qí shěng fù chéng fā xiān bái。

gōng zi piān piān zhōng dǐng jiā,yí yǒu sāo rén gē jǐn sè。

shù cóng qú rú nòng wén zì,zuò lìng èr shù xǐ tóu xì。

yào guǒ guān xīn shǐ zhì zhī,wǎng wǎng shēn yín chū guī bì。

yóu lái wù lǐ lùn gēn zhǒng,hǔ shēng zé bān yīng zé jī。

huàn cháng zhuó wèi gù jiā shǒu,yù fēng què shān fēi cǐ lì。

dōng fēng chuī yuán huā zhèng kāi,xīn qín xiàng rén yǔ zhé zhé。

jí lái xiāng jiù pò chú zhī,wàn shì kě pàn chūn kě xī。

作者介绍

李流谦

宋 · 1123年 - 1176年

宋汉州绵竹人,或云德阳人,字无变,号澹斋。李良臣子。以荫补将仕郎。历雅州教授。虞允文宣抚全蜀,召置幕下,颇有赞画。官终潼川府通判。以文学知名。有《澹斋集》。

查看全部作品 →