拜嵩次山塔 李流谦 宋 向来契分胶投漆,一日不见真若失。那知遂作死生分,屈指五年飞鸟疾。诗人犹诵碧云句,老衲来寻金锁骨。亭亭孤塔蔽榛莽,下马焚香涕横集。烟林雾草不供愁,坐对青山搔短发。亦知电露难把玩,但听沤泡自生灭。归来闭阁睡方美,杜宇一声山月白。 拼音 xiàng lái qì fēn jiāo tóu qī,yī rì bù jiàn zhēn ruò shī。nà zhī suì zuò sǐ shēng fēn,qū zhǐ wǔ nián fēi niǎo jí。shī rén yóu sòng bì yún jù,lǎo nà lái xún jīn suǒ gǔ。tíng tíng gū tǎ bì zhēn mǎng,xià mǎ fén xiāng tì héng jí。yān lín wù cǎo bù gōng chóu,zuò duì qīng shān sāo duǎn fā。yì zhī diàn lù nán bǎ wán,dàn tīng ōu pào zì shēng miè。guī lái bì gé shuì fāng měi,dù yǔ yī shēng shān yuè bái。 作者介绍 李 李流谦 宋 · 1123年 - 1176年 宋汉州绵竹人,或云德阳人,字无变,号澹斋。李良臣子。以荫补将仕郎。历雅州教授。虞允文宣抚全蜀,召置幕下,颇有赞画。官终潼川府通判。以文学知名。有《澹斋集》。 查看全部作品 →