游秦园分韵得东字

爱春春浅如稚童,爱晴连日无雨风。

闭门不出春笑侬,百年容易成老翁。

山茶经霜尚能红,小梅吹雪香正浓。

盍不亟倒琉璃钟,主人好意客亦同。

粉笺乞句酬天公,笔端有气如白虹。

少年射虎南山中,于今尘土蒙雕弓。

安得雷雨鞭蛰龙,拊髀浩气亦欲东。

拼音

ài chūn chūn qiǎn rú zhì tóng,ài qíng lián rì wú yǔ fēng。

bì mén bù chū chūn xiào nóng,bǎi nián róng yì chéng lǎo wēng。

shān chá jīng shuāng shàng néng hóng,xiǎo méi chuī xuě xiāng zhèng nóng。

hé bù jí dào liú lí zhōng,zhǔ rén hǎo yì kè yì tóng。

fěn jiān qǐ jù chóu tiān gōng,bǐ duān yǒu qì rú bái hóng。

shǎo nián shè hǔ nán shān zhōng,yú jīn chén tǔ méng diāo gōng。

ān dé léi yǔ biān zhé lóng,fǔ bì hào qì yì yù dōng。

作者介绍

李流谦

宋 · 1123年 - 1176年

宋汉州绵竹人,或云德阳人,字无变,号澹斋。李良臣子。以荫补将仕郎。历雅州教授。虞允文宣抚全蜀,召置幕下,颇有赞画。官终潼川府通判。以文学知名。有《澹斋集》。

查看全部作品 →