明妃曲二首

明妃初出汉宫时,泪湿春风鬓脚垂。低徊顾影无颜色,尚得君王不自持。

归来却怪丹青手,入眼平生几曾有。意态由来画不成,当时枉杀毛延寿。

一去心知更不归,可怜著尽汉宫衣。寄声欲问塞南事,只有年年鸿雁飞。

家人万里传消息,好在毡城莫相忆。君不见咫尺长门闭阿娇,人生失意无南北。

拼音

míng fēi chū chū hàn gōng shí,lèi shī chūn fēng bìn jiǎo chuí。dī huái gù yǐng wú yán sè,shàng dé jūn wáng bù zì chí。

guī lái què guài dān qīng shǒu,rù yǎn píng shēng jǐ céng yǒu。yì tài yóu lái huà bù chéng,dāng shí wǎng shā máo yán shòu。

yī qù xīn zhī gèng bù guī,kě lián zhù jǐn hàn gōng yī。jì shēng yù wèn sāi nán shì,zhǐ yǒu nián nián hóng yàn fēi。

jiā rén wàn lǐ chuán xiāo xī,hǎo zài zhān chéng mò xiāng yì。jūn bù jiàn zhǐ chǐ zhǎng mén bì ā jiāo,rén shēng shī yì wú nán běi。

作者介绍

王安石

宋 · 1021年 - 1086年

王安石,字介甫,号半山,谥文,封荆国公。世人又称王荆公。北宋抚州临川人(今临川区邓家巷人),中国历史上杰出的政治家、思想家、学者、诗人、文学家、改革家,唐宋八大家之一。北宋丞相、新党领袖。欧阳修称赞王安石:“翰林风月三千首,吏部文章二百年。老去自怜心尚在,后来谁与子争先。”传世文集有《王临川集》、《临川集拾遗》等。其诗文各体兼擅,词虽不多,但亦擅长,且有名作《桂枝香》等。

查看全部作品 →