董伯懿示裴晋公平淮右题名碑诗用其韵和酬

元和伐蔡何危哉,朝廷百口无一谐。

盗伤中丞偶不死,利剑白日投天街。

裹疮入相议军旅,国火一再更檀槐。

上前慷慨语发涕,誓出按抚除睽乖。

指撝光颜战洄曲,阚如怒虎搏虺豺。

愬能捕虏取肝鬲,护送密乞完形骸。

笞兵夜半投死地,雪湿不敢燃薪䕸。

空城竖子已可缚,中使尚作啼儿哇。

退之道此尤俊伟,当镂玉牒东燔柴。

欲编诗书播后嗣,笔墨虽巧终类俳。

唐从天宝运中圮,廊庙往往非忠佳。

诸侯纵横代割据,疆土岂得无离?。

德宗末年惩战祸,一矢不试尘蒙靫。

宪皇初起众未信,意欲立扫除昏霾。

追还清明救薄蚀,屡敕主府拘穷蛙。

王师伤夷征赋窘,千里亦忌毫厘差。

小夫偷安自非计,长者远虑或可怀。

桓桓晋公忠且壮,时命适与功名偕。

是非末世主成败,烜赫今古谁讥排。

贤哉韦纯议北赦,仓卒两伐尤难皆。

重华声明弥万国,服苗干羽舞两阶。

宣王侧身内修政,常德立武能平淮。

昔人经纶初若缓,欲弃此道非吾侪。

千秋事往踪迹在,岳石款记如湘崖。

文严字丽皆可喜,黄埃蔽没苍藓埋。

当时将佐尽豪杰,想此兵祷陪祠斋。

君曾西迁为拓本,濡麝割蜜亲劘揩。

新篇波澜特浩荡,把卷熟读迷津涯。

褒贤乐善自为美,当挂庙壁为诗牌。

拼音

yuán hé fá cài hé wēi zāi,cháo tíng bǎi kǒu wú yī xié。

dào shāng zhōng chéng ǒu bù sǐ,lì jiàn bái rì tóu tiān jiē。

guǒ chuāng rù xiāng yì jūn lǚ,guó huǒ yī zài gèng tán huái。

shàng qián kāng kǎi yǔ fā tì,shì chū àn fǔ chú kuí guāi。

zhǐ huī guāng yán zhàn huí qū,hǎn rú nù hǔ bó huī chái。

sù néng bǔ lǔ qǔ gān gé,hù sòng mì qǐ wán xíng hái。

chī bīng yè bàn tóu sǐ dì,xuě shī bù gǎn rán xīn jiē。

kōng chéng shù zi yǐ kě fù,zhōng shǐ shàng zuò tí ér wa。

tuì zhī dào cǐ yóu jùn wěi,dāng lòu yù dié dōng fán chái。

yù biān shī shū bō hòu sì,bǐ mò suī qiǎo zhōng lèi pái。

táng cóng tiān bǎo yùn zhōng pǐ,láng miào wǎng wǎng fēi zhōng jiā。

zhū hóu zòng héng dài gē jù,jiāng tǔ qǐ dé wú lí kuā。

dé zōng mò nián chéng zhàn huò,yī shǐ bù shì chén méng chá。

xiàn huáng chū qǐ zhòng wèi xìn,yì yù lì sǎo chú hūn mái。

zhuī hái qīng míng jiù báo shí,lǚ chì zhǔ fǔ jū qióng wā。

wáng shī shāng yí zhēng fù jiǒng,qiān lǐ yì jì háo lí chà。

xiǎo fū tōu ān zì fēi jì,zhǎng zhě yuǎn lǜ huò kě huái。

huán huán jìn gōng zhōng qiě zhuàng,shí mìng shì yǔ gōng míng xié。

shì fēi mò shì zhǔ chéng bài,xuǎn hè jīn gǔ shuí jī pái。

xián zāi wéi chún yì běi shè,cāng zú liǎng fá yóu nán jiē。

zhòng huá shēng míng mí wàn guó,fú miáo gàn yǔ wǔ liǎng jiē。

xuān wáng cè shēn nèi xiū zhèng,cháng dé lì wǔ néng píng huái。

xī rén jīng lún chū ruò huǎn,yù qì cǐ dào fēi wú chái。

qiān qiū shì wǎng zōng jì zài,yuè shí kuǎn jì rú xiāng yá。

wén yán zì lì jiē kě xǐ,huáng āi bì méi cāng xiǎn mái。

dāng shí jiāng zuǒ jǐn háo jié,xiǎng cǐ bīng dǎo péi cí zhāi。

jūn céng xī qiān wèi tuò běn,rú shè gē mì qīn mó kāi。

xīn piān bō lán tè hào dàng,bǎ juǎn shú dú mí jīn yá。

bāo xián lè shàn zì wèi měi,dāng guà miào bì wèi shī pái。

作者介绍

王安石

宋 · 1021年 - 1086年

王安石,字介甫,号半山,谥文,封荆国公。世人又称王荆公。北宋抚州临川人(今临川区邓家巷人),中国历史上杰出的政治家、思想家、学者、诗人、文学家、改革家,唐宋八大家之一。北宋丞相、新党领袖。欧阳修称赞王安石:“翰林风月三千首,吏部文章二百年。老去自怜心尚在,后来谁与子争先。”传世文集有《王临川集》、《临川集拾遗》等。其诗文各体兼擅,词虽不多,但亦擅长,且有名作《桂枝香》等。

查看全部作品 →