和王胜之雪霁借马入省

泥水填马不受辙,瓦雪得火犹藏沟。

宿雾纷纷度城阙,朔气凛凛吹衣裘。

穷阎闭门无一客,剥啄惊我有前驺。

强随传呼出屋去,鼻息冻合髭缪缪。

投缰马鬣任攲侧,欲出操棰手还抽。

行思江南悲故事,溪谷冬暖花常流。

前年腊归三见白,霁色岭上班班留。

杖藜此时将邑子,登眺置酒身优游。

岂如都城今日事,只恐一蹶为亲忧。

因知田里驾款段,昔人岂即非良谋。

君家洛阳名实大,谈笑枯槁回春柔。

平生意气故应在,白发未敢相寻求。

从容退食想佳节,岂无歌声相献酬。

奈何亦作苦寒调,叹息朝夕无骅骝。

超然遂有江湖意,满纸为我书穷愁。

相如正应居客右,子路且莫乘桴浮。

拼音

ní shuǐ tián mǎ bù shòu zhé,wǎ xuě dé huǒ yóu cáng gōu。

sù wù fēn fēn dù chéng quē,shuò qì lǐn lǐn chuī yī qiú。

qióng yán bì mén wú yī kè,bō zhuó jīng wǒ yǒu qián zōu。

qiáng suí chuán hū chū wū qù,bí xī dòng hé zī móu móu。

tóu jiāng mǎ liè rèn qī cè,yù chū cāo chuí shǒu hái chōu。

xíng sī jiāng nán bēi gù shì,xī gǔ dōng nuǎn huā cháng liú。

qián nián là guī sān jiàn bái,jì sè lǐng shàng bān bān liú。

zhàng lí cǐ shí jiāng yì zi,dēng tiào zhì jiǔ shēn yōu yóu。

qǐ rú dōu chéng jīn rì shì,zhǐ kǒng yī jué wèi qīn yōu。

yīn zhī tián lǐ jià kuǎn duàn,xī rén qǐ jí fēi liáng móu。

jūn jiā luò yáng míng shí dà,tán xiào kū gǎo huí chūn róu。

píng shēng yì qì gù yīng zài,bái fā wèi gǎn xiāng xún qiú。

cóng róng tuì shí xiǎng jiā jié,qǐ wú gē shēng xiāng xiàn chóu。

nài hé yì zuò kǔ hán diào,tàn xī cháo xī wú huá liú。

chāo rán suì yǒu jiāng hú yì,mǎn zhǐ wèi wǒ shū qióng chóu。

xiāng rú zhèng yīng jū kè yòu,zi lù qiě mò chéng fú fú。

作者介绍

王安石

宋 · 1021年 - 1086年

王安石,字介甫,号半山,谥文,封荆国公。世人又称王荆公。北宋抚州临川人(今临川区邓家巷人),中国历史上杰出的政治家、思想家、学者、诗人、文学家、改革家,唐宋八大家之一。北宋丞相、新党领袖。欧阳修称赞王安石:“翰林风月三千首,吏部文章二百年。老去自怜心尚在,后来谁与子争先。”传世文集有《王临川集》、《临川集拾遗》等。其诗文各体兼擅,词虽不多,但亦擅长,且有名作《桂枝香》等。

查看全部作品 →