和平甫舟中望九华山二首

楚越千万山,雄奇此山兼。

盘根虽巨壮,其末乃修纤。

去县尚百里,侧身勇前瞻。

萧条烟岚上,缥缈浮青尖。

徐行稍复逼,所瞩亦已添。

精神去亹亹,气象来渐渐。

卸席取近岸,移船傍苍蒹。

窥观坐穷晡,未觉晷刻淹。

江空万物息,四面波澜恬。

峨然九女鬟,争出一镜奁。

卧送秋月没,起看朝阳暹。

游氛荡无馀,琐细得尽觇。

陵空翠纛直,照影寒铓铦。

冢木立绀发,崖林张紫髯。

变态生倏忽,虽神讵能占。

当留老吾身,少驻谁云餍。

惜哉秦汉君,黄屋上衡灊。

等之事嬉游,舍此何其廉。

我疑二后荒,神物久已厌。

埋藏在云雾,不欲登昏憸。

又疑避褒封,蔽匿以为谦。

或是古史书,脱落简与签。

当时备巡游,今不在缃缣。

终南秦之望,泰山鲁所詹。

天王与秩祭,俎豆罗醯盐。

苟能泽下民,维此远亦沾。

方今东南旱,土脉燥不黏。

尚无肤寸功,岂免窃食嫌。

神莽吾难知,士病吾能砭。

文章巧傅会,智术工飞钳。

荐宝互圭璧,论材自楩楠。

苟以饰妇妾,谬云活苍黔。

岂如幽人乐,兹山谢闾阎。

穴石作户牖,垂泉当门帘。

寻奇出后径,览胜倚前檐。

超然往不返,举世徒呫呫。

高兴寄日月,千秋伴乌蟾。

遐追商洛翁,秦火不能炎。

近慕楚穆生,竟脱楚人钳。

吾意窃所尚,人谋谅难佥。

拼音

chǔ yuè qiān wàn shān,xióng qí cǐ shān jiān。

pán gēn suī jù zhuàng,qí mò nǎi xiū xiān。

qù xiàn shàng bǎi lǐ,cè shēn yǒng qián zhān。

xiāo tiáo yān lán shàng,piāo miǎo fú qīng jiān。

xú xíng shāo fù bī,suǒ zhǔ yì yǐ tiān。

jīng shén qù wěi wěi,qì xiàng lái jiàn jiàn。

xiè xí qǔ jìn àn,yí chuán bàng cāng jiān。

kuī guān zuò qióng bū,wèi jué guǐ kè yān。

jiāng kōng wàn wù xī,sì miàn bō lán tián。

é rán jiǔ nǚ huán,zhēng chū yī jìng lián。

wò sòng qiū yuè méi,qǐ kàn cháo yáng xiān。

yóu fēn dàng wú yú,suǒ xì dé jǐn chān。

líng kōng cuì dào zhí,zhào yǐng hán máng xiān。

zhǒng mù lì gàn fā,yá lín zhāng zǐ rán。

biàn tài shēng shū hū,suī shén jù néng zhàn。

dāng liú lǎo wú shēn,shǎo zhù shuí yún yàn。

xī zāi qín hàn jūn,huáng wū shàng héng qián。

děng zhī shì xī yóu,shě cǐ hé qí lián。

wǒ yí èr hòu huāng,shén wù jiǔ yǐ yàn。

mái cáng zài yún wù,bù yù dēng hūn xiān。

yòu yí bì bāo fēng,bì nì yǐ wèi qiān。

huò shì gǔ shǐ shū,tuō luò jiǎn yǔ qiān。

dāng shí bèi xún yóu,jīn bù zài xiāng jiān。

zhōng nán qín zhī wàng,tài shān lǔ suǒ zhān。

tiān wáng yǔ zhì jì,zǔ dòu luó xī yán。

gǒu néng zé xià mín,wéi cǐ yuǎn yì zhān。

fāng jīn dōng nán hàn,tǔ mài zào bù nián。

shàng wú fū cùn gōng,qǐ miǎn qiè shí xián。

shén mǎng wú nán zhī,shì bìng wú néng biān。

wén zhāng qiǎo fù huì,zhì shù gōng fēi qián。

jiàn bǎo hù guī bì,lùn cái zì pián nán。

gǒu yǐ shì fù qiè,miù yún huó cāng qián。

qǐ rú yōu rén lè,zī shān xiè lǘ yán。

xué shí zuò hù yǒu,chuí quán dāng mén lián。

xún qí chū hòu jìng,lǎn shèng yǐ qián yán。

chāo rán wǎng bù fǎn,jǔ shì tú tiè tiè。

gāo xīng jì rì yuè,qiān qiū bàn wū chán。

xiá zhuī shāng luò wēng,qín huǒ bù néng yán。

jìn mù chǔ mù shēng,jìng tuō chǔ rén qián。

wú yì qiè suǒ shàng,rén móu liàng nán qiān。

作者介绍

王安石

宋 · 1021年 - 1086年

王安石,字介甫,号半山,谥文,封荆国公。世人又称王荆公。北宋抚州临川人(今临川区邓家巷人),中国历史上杰出的政治家、思想家、学者、诗人、文学家、改革家,唐宋八大家之一。北宋丞相、新党领袖。欧阳修称赞王安石:“翰林风月三千首,吏部文章二百年。老去自怜心尚在,后来谁与子争先。”传世文集有《王临川集》、《临川集拾遗》等。其诗文各体兼擅,词虽不多,但亦擅长,且有名作《桂枝香》等。

查看全部作品 →