和平甫舟中望九华山二首

谁谓九华远,吾身未尝詹。

唱篇每起予,予口安能钳。

忆在秋浦北,空江上新蟾。

光洁写一镜,回环两堤奁。

露坐引衣襋,风行攲帽檐。

维舟当此时,巨细得尽瞻。

试尝论大略,次乃述微纤。

此山广以深,包畜万物兼。

嘘云吐雾雨,生育靡不渐。

巍然如九皇,德泽四海沾。

此山相后先,各出群峰尖。

毅然如九官,罗立在堂廉。

挺身百辟上,附丽无奸憸。

此山高且寒,五月不觉炎。

草树萋已绿,冰霜尚涵淹。

颓然如九老,白发连苍髯。

此山当无云,秀色郁以添。

姹然如九女,靓饰出重帘。

佩环与巾裙,绀玉青纨缣。

远之妍西施,近或丑无盐。

变态不可穷,诗者徒呫呫。

我初勇一往,役世难安恬。

浪荒不走职,民瘼当谁砭。

乖离今数旬,梦想欲窥觇。

自期得所如,何啻释囚钳。

念昔太白巅,下视海日暹。

朅来天柱游,屐齿尚苔黏。

犹之健饮食,屡飨亦云餍。

胡为慕攀踏,已惫且不嫌。

岂其仁智心,山水固所潜。

男儿有所学,进退不在占。

功名苟不谐,廊庙等闾阎。

况乃抡椽杙,其谁辨楩楠。

归欤岩崖居,料理带与签。

得石坐兀兀,逢泉饮厌厌。

取舍断在独,岂必询谋佥。

子语实慰我,宁殊邑中黔。

玉枝将在山,当倚以葭蒹。

诗力我已屈,锋铓子犹铦。

扶伤更一战,语汝其无谦。

拼音

shuí wèi jiǔ huá yuǎn,wú shēn wèi cháng zhān。

chàng piān měi qǐ yǔ,yǔ kǒu ān néng qián。

yì zài qiū pǔ běi,kōng jiāng shàng xīn chán。

guāng jié xiě yī jìng,huí huán liǎng dī lián。

lù zuò yǐn yī jí,fēng xíng qī mào yán。

wéi zhōu dāng cǐ shí,jù xì dé jǐn zhān。

shì cháng lùn dà lüè,cì nǎi shù wēi xiān。

cǐ shān guǎng yǐ shēn,bāo chù wàn wù jiān。

xū yún tǔ wù yǔ,shēng yù mí bù jiàn。

wēi rán rú jiǔ huáng,dé zé sì hǎi zhān。

cǐ shān xiāng hòu xiān,gè chū qún fēng jiān。

yì rán rú jiǔ guān,luó lì zài táng lián。

tǐng shēn bǎi pì shàng,fù lì wú jiān xiān。

cǐ shān gāo qiě hán,wǔ yuè bù jué yán。

cǎo shù qī yǐ lǜ,bīng shuāng shàng hán yān。

tuí rán rú jiǔ lǎo,bái fā lián cāng rán。

cǐ shān dāng wú yún,xiù sè yù yǐ tiān。

chà rán rú jiǔ nǚ,jìng shì chū zhòng lián。

pèi huán yǔ jīn qún,gàn yù qīng wán jiān。

yuǎn zhī yán xī shī,jìn huò chǒu wú yán。

biàn tài bù kě qióng,shī zhě tú tiè tiè。

wǒ chū yǒng yī wǎng,yì shì nán ān tián。

làng huāng bù zǒu zhí,mín mò dāng shuí biān。

guāi lí jīn shù xún,mèng xiǎng yù kuī chān。

zì qī dé suǒ rú,hé chì shì qiú qián。

niàn xī tài bái diān,xià shì hǎi rì xiān。

qiè lái tiān zhù yóu,jī chǐ shàng tái nián。

yóu zhī jiàn yǐn shí,lǚ xiǎng yì yún yàn。

hú wèi mù pān tà,yǐ bèi qiě bù xián。

qǐ qí rén zhì xīn,shān shuǐ gù suǒ qián。

nán ér yǒu suǒ xué,jìn tuì bù zài zhàn。

gōng míng gǒu bù xié,láng miào děng lǘ yán。

kuàng nǎi lūn chuán yì,qí shuí biàn pián nán。

guī yú yán yá jū,liào lǐ dài yǔ qiān。

dé shí zuò wù wù,féng quán yǐn yàn yàn。

qǔ shě duàn zài dú,qǐ bì xún móu qiān。

zi yǔ shí wèi wǒ,níng shū yì zhōng qián。

yù zhī jiāng zài shān,dāng yǐ yǐ jiā jiān。

shī lì wǒ yǐ qū,fēng máng zi yóu xiān。

fú shāng gèng yī zhàn,yǔ rǔ qí wú qiān。

作者介绍

王安石

宋 · 1021年 - 1086年

王安石,字介甫,号半山,谥文,封荆国公。世人又称王荆公。北宋抚州临川人(今临川区邓家巷人),中国历史上杰出的政治家、思想家、学者、诗人、文学家、改革家,唐宋八大家之一。北宋丞相、新党领袖。欧阳修称赞王安石:“翰林风月三千首,吏部文章二百年。老去自怜心尚在,后来谁与子争先。”传世文集有《王临川集》、《临川集拾遗》等。其诗文各体兼擅,词虽不多,但亦擅长,且有名作《桂枝香》等。

查看全部作品 →