寄曾子固

吾少莫与合,爱我君为最。

君名高山岳,嵑?嵩与泰。

低心收憃友,似不让尘?。

又如沧江水,不逆沟畎浍。

君身揭日月,遇辄破氛霭。

我材特穷空,无用补仓廥。

谓宜从君久,垢污得洮汰。

人生不可必,所愿每颠沛。

乖离五年馀,牢落千里外。

投身落俗阱,薄宦自钳釱。

平居每自守,高论从谁丐。

摇摇西南心,梦想与君会。

思君挟奇璞,愿售无良侩。

穷阎抱幽忧,凶祸费禳禬。

州穷吉士少,谁可婿诸妹。

仍闻病连月,医药谁可赖。

家贫奉养狭,谁与通货贝。

诗人刺曹公,贤者荷戈祋。

奈何遭平时,德泽盛汪濊。

鸾凤鸣且下,万羽来翙翙。

呦呦林间鹿,争出噬苹藾。

乃令高世士,动辄遭狼狈。

人事既难了,天理尤茫昧。

圣贤多如此,自古云无奈。

周人贵妇女,扁鹊名医滞。

今世无常势,趋舍唯利害。

而君信斯道,不闵身穷泰。

弃捐人间乐,濯耳受天籁。

谅知安肥甘,未肯顾糠糩。

龙螭虽蟠屈,不慕蛇蝉蜕。

令人重感奋,意勇忘身蕞。

何由日亲灸,病体同砭艾。

功名未云合,岁月尤须愒。

怀思切劘效,中夜泪滂霈。

君尝许过我,早晚治车轪。

山溪虽峻恶,高眺发蒙?。

峰峦碧参差,木树青晻蔼。

桐江路尤驶,飞桨下鸣濑。

鱼村指暮火,酒舍瞻晨旆。

清醪足消忧,玉鲫行可脍。

行行愿无留,日夕伫倾盖。

会将见颜色,不复谋蓍蔡。

延陵古君子,议乐耻言郐。

细事岂足论,故欲论其大。

披披发鞬櫜,懔懔见戈锐。

探深犯严壁,破惑翻强旝。

离行步荃兰,偶坐阴松桧。

宵床连衾帱,昼食共粗粝。

兹欢何时合,清瘦见衣带。

作诗寄微诚,诚语无彩绘。

拼音

wú shǎo mò yǔ hé,ài wǒ jūn wèi zuì。

jūn míng gāo shān yuè,kě sōng yǔ tài。

dī xīn shōu chōng yǒu,shì bù ràng chén。

yòu rú cāng jiāng shuǐ,bù nì gōu quǎn huì。

jūn shēn jiē rì yuè,yù zhé pò fēn ǎi。

wǒ cái tè qióng kōng,wú yòng bǔ cāng kuài。

wèi yí cóng jūn jiǔ,gòu wū dé táo tài。

rén shēng bù kě bì,suǒ yuàn měi diān pèi。

guāi lí wǔ nián yú,láo luò qiān lǐ wài。

tóu shēn luò sú jǐng,báo huàn zì qián dì。

píng jū měi zì shǒu,gāo lùn cóng shuí gài。

yáo yáo xī nán xīn,mèng xiǎng yǔ jūn huì。

sī jūn xié qí pú,yuàn shòu wú liáng kuài。

qióng yán bào yōu yōu,xiōng huò fèi ráng guì。

zhōu qióng jí shì shǎo,shuí kě xù zhū mèi。

réng wén bìng lián yuè,yī yào shuí kě lài。

jiā pín fèng yǎng xiá,shuí yǔ tōng huò bèi。

shī rén cì cáo gōng,xián zhě hé gē duì。

nài hé zāo píng shí,dé zé shèng wāng huì。

luán fèng míng qiě xià,wàn yǔ lái huì huì。

yōu yōu lín jiān lù,zhēng chū shì píng lài。

nǎi lìng gāo shì shì,dòng zhé zāo láng bèi。

rén shì jì nán le,tiān lǐ yóu máng mèi。

shèng xián duō rú cǐ,zì gǔ yún wú nài。

zhōu rén guì fù nǚ,biǎn què míng yī zhì。

jīn shì wú cháng shì,qū shě wéi lì hài。

ér jūn xìn sī dào,bù mǐn shēn qióng tài。

qì juān rén jiān lè,zhuó ěr shòu tiān lài。

liàng zhī ān féi gān,wèi kěn gù kāng kuài。

lóng chī suī pán qū,bù mù shé chán tuì。

lìng rén zhòng gǎn fèn,yì yǒng wàng shēn zuì。

hé yóu rì qīn jiǔ,bìng tǐ tóng biān ài。

gōng míng wèi yún hé,suì yuè yóu xū kài。

huái sī qiè mó xiào,zhōng yè lèi pāng pèi。

jūn cháng xǔ guò wǒ,zǎo wǎn zhì chē dài。

shān xī suī jùn è,gāo tiào fā méng pèi。

fēng luán bì cān chà,mù shù qīng àn ǎi。

tóng jiāng lù yóu shǐ,fēi jiǎng xià míng lài。

yú cūn zhǐ mù huǒ,jiǔ shě zhān chén pèi。

qīng láo zú xiāo yōu,yù jì xíng kě kuài。

xíng xíng yuàn wú liú,rì xī zhù qīng gài。

huì jiāng jiàn yán sè,bù fù móu shī cài。

yán líng gǔ jūn zi,yì lè chǐ yán kuài。

xì shì qǐ zú lùn,gù yù lùn qí dà。

pī pī fā jiān gāo,lǐn lǐn jiàn gē ruì。

tàn shēn fàn yán bì,pò huò fān qiáng kuài。

lí xíng bù quán lán,ǒu zuò yīn sōng guì。

xiāo chuáng lián qīn chóu,zhòu shí gòng cū lì。

zī huān hé shí hé,qīng shòu jiàn yī dài。

zuò shī jì wēi chéng,chéng yǔ wú cǎi huì。

作者介绍

王安石

宋 · 1021年 - 1086年

王安石,字介甫,号半山,谥文,封荆国公。世人又称王荆公。北宋抚州临川人(今临川区邓家巷人),中国历史上杰出的政治家、思想家、学者、诗人、文学家、改革家,唐宋八大家之一。北宋丞相、新党领袖。欧阳修称赞王安石:“翰林风月三千首,吏部文章二百年。老去自怜心尚在,后来谁与子争先。”传世文集有《王临川集》、《临川集拾遗》等。其诗文各体兼擅,词虽不多,但亦擅长,且有名作《桂枝香》等。

查看全部作品 →