桃花犬歌呈修史钱侍郎

宫中有犬桃花名,绛缯围颈悬金铃。

先皇为爱驯且异,指顾之间知上意。

珠帘未卷扇未开,桃花援尾常先至。

夜静不离香砌眠,朝饥祇傍御床喂。

彩云路熟不劳牵,瑶草风微有时吠。

无何轩后铸鼎成,忽遗弓剑弃寰瀛。

迢迢松阙伊川上,远逐龙輴十数程。

两眦涟涟似垂泪,骨见毛寒顿憔悴。

万人见者倍伤心,微物感恩犹若是。

韩卢备猎何足嘉,西旅充庭岂为瑞。

闻君奉诏修实录,一字为褒应不曲。

白鱼赤雁且勿书,愿君书此惩浮俗。

拼音

gōng zhōng yǒu quǎn táo huā míng,jiàng zēng wéi jǐng xuán jīn líng。

xiān huáng wèi ài xùn qiě yì,zhǐ gù zhī jiān zhī shàng yì。

zhū lián wèi juǎn shàn wèi kāi,táo huā yuán wěi cháng xiān zhì。

yè jìng bù lí xiāng qì mián,cháo jī qí bàng yù chuáng wèi。

cǎi yún lù shú bù láo qiān,yáo cǎo fēng wēi yǒu shí fèi。

wú hé xuān hòu zhù dǐng chéng,hū yí gōng jiàn qì huán yíng。

tiáo tiáo sōng quē yī chuān shàng,yuǎn zhú lóng chūn shí shù chéng。

liǎng zì lián lián shì chuí lèi,gǔ jiàn máo hán dùn qiáo cuì。

wàn rén jiàn zhě bèi shāng xīn,wēi wù gǎn ēn yóu ruò shì。

hán lú bèi liè hé zú jiā,xī lǚ chōng tíng qǐ wèi ruì。

wén jūn fèng zhào xiū shí lù,yī zì wèi bāo yīng bù qū。

bái yú chì yàn qiě wù shū,yuàn jūn shū cǐ chéng fú sú。

作者介绍

李至

宋 · 947年 - 1001年

宋真定人,字言几。七岁而孤,为内臣李知审养子。太宗太平兴国间进士。历通判鄂州,擢著作郎、直史馆,累迁右补阙、知制诰。八年,拜参知政事。雍熙初,谏太宗亲征范阳,以目疾求解机政。命兼秘书监,总秘阁藏书。淳化五年,兼判国子监,总领校雠、刊刻七经疏。真宗即位,拜工部尚书、参知政事,主张弃灵州,安抚西夏。后罢为武胜军节度使,徙知河南府。与李昉以诗相酬,有《二李唱和集》。

查看全部作品 →