同诗社诸公游白云寺分韵得千字

扪萝扣禅关,长啸青云巅。

山开西北日,水豁东南天。

凉叶散虚席,暝林啼清猿。

浮云触石起,顷刻遍大千。

悟言造真适,谈空忘至言。

何当登绝顶,俯视苍苍烟。

拼音

mén luó kòu chán guān,zhǎng xiào qīng yún diān。

shān kāi xī běi rì,shuǐ huō dōng nán tiān。

liáng yè sàn xū xí,míng lín tí qīng yuán。

fú yún chù shí qǐ,qǐng kè biàn dà qiān。

wù yán zào zhēn shì,tán kōng wàng zhì yán。

hé dāng dēng jué dǐng,fǔ shì cāng cāng yān。

作者介绍

李德

明 · ? - ?

明初广东番禺人,字仲修。洪武三年荐至京师,授洛阳长史,迁济南、西安二府幕,改广西义宁教谕,在职振兴文教。好为诗,晚年究洛闽之学。后人辑其诗,与黄哲、王佐、赵介为《广州四先生集》。

查看全部作品 →