亭亭水上蕖

亭亭水上蕖,皎皎沼中藕。

花落子亦成,色衰心不朽。

中藏千万绪,处污恒自守。

不学杨白花,随风入窗牖。

拼音

tíng tíng shuǐ shàng qú,jiǎo jiǎo zhǎo zhōng ǒu。

huā luò zi yì chéng,sè shuāi xīn bù xiǔ。

zhōng cáng qiān wàn xù,chù wū héng zì shǒu。

bù xué yáng bái huā,suí fēng rù chuāng yǒu。

作者介绍

李德

明 · ? - ?

明初广东番禺人,字仲修。洪武三年荐至京师,授洛阳长史,迁济南、西安二府幕,改广西义宁教谕,在职振兴文教。好为诗,晚年究洛闽之学。后人辑其诗,与黄哲、王佐、赵介为《广州四先生集》。

查看全部作品 →