对雪

漫记今年雪,先悭半月晴。

乍飘偏有态,猛下却无声。

水绕长春圃,人居不夜城。

弄寒群犬戏,惊晓独鸡鸣。

桥冻泥添滑,窗虚纸借明。

冷妨梅早慧,高妒柳轻生。

瀹茗尝深鼎,临书厌短檠。

鹅迷鹇失素,鸥混鹭争盟。

日壑银烹出,龙沙粉筑成。

歌盐唐按谱,聚米汉谈兵。

曳履需公诏,吞毡感使旌。

初平羊变石,白起甲填坑。

贾舶停珠浦,朝骖萃玉京。

驼铜夸北录,马瑞遇东瀛。

云凝情俱淡,风旋力骤狞。

藕边侵纬宿,酥畔比螺蛏。

敞坐诗笺接,欢筵舞袖迎。

缘甍方盼转,入幌忽萦盈。

烟满空翔鹤,潮翻海纵鲸。

蓝田难爱宝,月窟助蜚英。

瓮罩杯谁覆,盆冰镜不倾。

瑶随王粲佩,玑缀李彪缨。

豹舄宜分色,麻衣浪拟清。

齐腰休更举,巴曲试烦赓。

拼音

màn jì jīn nián xuě,xiān qiān bàn yuè qíng。

zhà piāo piān yǒu tài,měng xià què wú shēng。

shuǐ rào zhǎng chūn pǔ,rén jū bù yè chéng。

nòng hán qún quǎn xì,jīng xiǎo dú jī míng。

qiáo dòng ní tiān huá,chuāng xū zhǐ jiè míng。

lěng fáng méi zǎo huì,gāo dù liǔ qīng shēng。

yuè míng cháng shēn dǐng,lín shū yàn duǎn qíng。

é mí xián shī sù,ōu hùn lù zhēng méng。

rì hè yín pēng chū,lóng shā fěn zhù chéng。

gē yán táng àn pǔ,jù mǐ hàn tán bīng。

yè lǚ xū gōng zhào,tūn zhān gǎn shǐ jīng。

chū píng yáng biàn shí,bái qǐ jiǎ tián kēng。

jiǎ bó tíng zhū pǔ,cháo cān cuì yù jīng。

tuó tóng kuā běi lù,mǎ ruì yù dōng yíng。

yún níng qíng jù dàn,fēng xuán lì zhòu níng。

ǒu biān qīn wěi sù,sū pàn bǐ luó chēng。

chǎng zuò shī jiān jiē,huān yán wǔ xiù yíng。

yuán méng fāng pàn zhuǎn,rù huǎng hū yíng yíng。

yān mǎn kōng xiáng hè,cháo fān hǎi zòng jīng。

lán tián nán ài bǎo,yuè kū zhù fēi yīng。

wèng zhào bēi shuí fù,pén bīng jìng bù qīng。

yáo suí wáng càn pèi,jī zhuì lǐ biāo yīng。

bào xì yí fēn sè,má yī làng nǐ qīng。

qí yāo xiū gèng jǔ,bā qū shì fán gēng。

作者介绍

张镃

宋 · 1153年 - 1221年

张镃,原字时可,因慕郭功甫,故易字功甫,号约斋。先世成纪(今甘肃天水)人,寓居临安(现浙江杭州),卜居南湖。出生显赫,张镃为宋南渡名将张俊曾孙,刘光世外孙。张镃又是宋末著名诗词家张炎的曾祖,是张氏家族由武功转向文阶过程中的重要环节。隆兴二年(1164),为大理司直。淳熙年间直秘阁通判婺州。庆元初为司农寺主簿,迁司农寺丞。开禧三年(1207)与谋诛韩侂胄,又欲去宰相史弥远,事泄,于嘉定四年十二月被除名象州编管,卒于是年后。

查看全部作品 →