贻家弟 李新 宋 但知四壁有连珠,底事虚名更拙图。一㪷病予犹百首,十年笑尔拙三都。霜风入颊休惊冷,瓦碗无油愿急呼。世上舌根皆识味,满倾终是爱醍醐。 拼音 dàn zhī sì bì yǒu lián zhū,dǐ shì xū míng gèng zhuō tú。yī dǒu bìng yǔ yóu bǎi shǒu,shí nián xiào ěr zhuō sān dōu。shuāng fēng rù jiá xiū jīng lěng,wǎ wǎn wú yóu yuàn jí hū。shì shàng shé gēn jiē shí wèi,mǎn qīng zhōng shì ài tí hú。 作者介绍 李 李新 宋 · ? - ? 宋仙井人,字元应。哲宗元祐五年进士。刘泾尝荐于苏轼。累官承议郎、南郑丞。元符末上书夺官,谪遂州。徽宗大观三年赦还。有《跨鳌集》。 查看全部作品 →