宿青城板桥寺 李新 宋 村落萧萧烟雨收,鹑衣寒竖挽归牛。平生脚力未到处,当路贵人安肯游。蹶失马蹄无限恐,荒凉僧墅不胜愁。北窗季弟还知否,一夜秋声已白头。 拼音 cūn luò xiāo xiāo yān yǔ shōu,chún yī hán shù wǎn guī niú。píng shēng jiǎo lì wèi dào chù,dāng lù guì rén ān kěn yóu。jué shī mǎ tí wú xiàn kǒng,huāng liáng sēng shù bù shèng chóu。běi chuāng jì dì hái zhī fǒu,yī yè qiū shēng yǐ bái tóu。 作者介绍 李 李新 宋 · ? - ? 宋仙井人,字元应。哲宗元祐五年进士。刘泾尝荐于苏轼。累官承议郎、南郑丞。元符末上书夺官,谪遂州。徽宗大观三年赦还。有《跨鳌集》。 查看全部作品 →