松江道中纪事

余生信多厄,浩叹命可嫌。

二年不出门,日白夜有蟾。

云何此举棹,风雨随相淹。

嗟人孰无友,钱子吾所欣。

遥遥松江道,劳苦亦已厌。

始自发松陵,赫赫晨飙严。

桥门水西吸,吸舟向堤粘。

舲人纷运篙,堕者几欲歼。

心惊不得坐,起视衣皆沾。

幸矣免亡失,私庆自理髯。

顾此皆官夫,一死事岂纤。

人间列法网,更乃议口佥。

无端负重责,何苦伤吾恬。

自从入舟来,梦怪神不恹。

况乃四多风,窗破纸若秬。

薪炉向榻置,聊以充帷幨。

于征既七日,云间堞方瞻。

言归一何速,墨突信未黔。

晓迈三十里,仰视日已崦。

风颠浪如马,缆断犹挥铦。

中流去飞疾,冰楫人争拈。

北牵返南骛,似拔蛟尾潜。

役氓尽逃散,蔽彼村宇觇。

支吾不可使,遗弃空牌签。

因之发长喟,俯然理有占。

此固鞭挞齐,乃费口语谵。

但我既嗜逸,早识藜藿甜。

所获良已多,贵势宁得兼。

此心甘无尤,终不撼冷炎。

田沟水呜咽,助我鸣渐渐。

朱泾暮雪下,凄风刮刚镰。

啁啾集饥乌,萧瑟敲枯蒹。

冬温乃愆候,霰雹真良砭。

晨兴肆远望,缟野皆堆盐。

三泖冻无波,九峰高没尖。

清冷乏灏气,贮此天地奁。

掬来与人吃,亦可疗久痁。

穷游不终否,果见日色暹。

经墟复历镇,时或矗酒帘。

船将鼓笛具,缶有鹅鸭腌。

尚可供一醉,醉倒酒可添。

贫贱固多役,未得安闾阎。

近游亦不易,平溪藏险憸。

苏松路何有,棘若行陆鲇。

赋造合尔薄,辞禄诚非廉。

园居近修筑,草屋新始苫。

残冬积苍翠,松竹粗满檐。

归欤诫游历,请下君平帘。

拼音

yú shēng xìn duō è,hào tàn mìng kě xián。

èr nián bù chū mén,rì bái yè yǒu chán。

yún hé cǐ jǔ zhào,fēng yǔ suí xiāng yān。

jiē rén shú wú yǒu,qián zi wú suǒ xīn。

yáo yáo sōng jiāng dào,láo kǔ yì yǐ yàn。

shǐ zì fā sōng líng,hè hè chén biāo yán。

qiáo mén shuǐ xī xī,xī zhōu xiàng dī zhān。

líng rén fēn yùn gāo,duò zhě jǐ yù jiān。

xīn jīng bù dé zuò,qǐ shì yī jiē zhān。

xìng yǐ miǎn wáng shī,sī qìng zì lǐ rán。

gù cǐ jiē guān fū,yī sǐ shì qǐ xiān。

rén jiān liè fǎ wǎng,gèng nǎi yì kǒu qiān。

wú duān fù zhòng zé,hé kǔ shāng wú tián。

zì cóng rù zhōu lái,mèng guài shén bù yān。

kuàng nǎi sì duō fēng,chuāng pò zhǐ ruò jù。

xīn lú xiàng tà zhì,liáo yǐ chōng wéi chān。

yú zhēng jì qī rì,yún jiān dié fāng zhān。

yán guī yī hé sù,mò tū xìn wèi qián。

xiǎo mài sān shí lǐ,yǎng shì rì yǐ yān。

fēng diān làng rú mǎ,lǎn duàn yóu huī xiān。

zhōng liú qù fēi jí,bīng jí rén zhēng niān。

běi qiān fǎn nán wù,shì bá jiāo wěi qián。

yì máng jǐn táo sàn,bì bǐ cūn yǔ chān。

zhī wú bù kě shǐ,yí qì kōng pái qiān。

yīn zhī fā zhǎng kuì,fǔ rán lǐ yǒu zhàn。

cǐ gù biān tà qí,nǎi fèi kǒu yǔ zhān。

dàn wǒ jì shì yì,zǎo shí lí huò tián。

suǒ huò liáng yǐ duō,guì shì níng dé jiān。

cǐ xīn gān wú yóu,zhōng bù hàn lěng yán。

tián gōu shuǐ wū yàn,zhù wǒ míng jiàn jiàn。

zhū jīng mù xuě xià,qī fēng guā gāng lián。

zhāo jiū jí jī wū,xiāo sè qiāo kū jiān。

dōng wēn nǎi qiān hòu,xiàn báo zhēn liáng biān。

chén xīng sì yuǎn wàng,gǎo yě jiē duī yán。

sān mǎo dòng wú bō,jiǔ fēng gāo méi jiān。

qīng lěng fá hào qì,zhù cǐ tiān dì lián。

jū lái yǔ rén chī,yì kě liáo jiǔ shān。

qióng yóu bù zhōng fǒu,guǒ jiàn rì sè xiān。

jīng xū fù lì zhèn,shí huò chù jiǔ lián。

chuán jiāng gǔ dí jù,fǒu yǒu é yā yān。

shàng kě gōng yī zuì,zuì dào jiǔ kě tiān。

pín jiàn gù duō yì,wèi dé ān lǘ yán。

jìn yóu yì bù yì,píng xī cáng xiǎn xiān。

sū sōng lù hé yǒu,jí ruò xíng lù nián。

fù zào hé ěr báo,cí lù chéng fēi lián。

yuán jū jìn xiū zhù,cǎo wū xīn shǐ shān。

cán dōng jī cāng cuì,sōng zhú cū mǎn yán。

guī yú jiè yóu lì,qǐng xià jūn píng lián。

作者介绍

杨循吉

明 · 1458年 - 1546年

明苏州府吴县人,字君谦。成化二十年进士。授礼部主事。好读书,每得意则手舞足蹈,不能自禁,人称“颠主事”。以多病,致仕居支硎山下,课读经史。性狷介,胸襟狭隘,好持人短长。武宗南巡至南京,召赋《打虎曲》称旨,令改武人装,随从左右,常使为乐府、小令,以俳优待之。循吉以为耻而辞归。晚年落寞,更坚癖自好。有《松筹堂集》及杂著多种。

查看全部作品 →