试院次韵呈兵部叶员外端礼并呈祠部陈员外元舆太学博士黄冕仲

盛世天休沓,真人宝历开。

太任当政闼,元老位公槐。

莫盛官人始,相从试士来。

鸣珂咸俊彦,索米独尘埃。

未叹官曹隔,多惭赏鉴陪。

成川须畎浍,崇厦要条枚。

文武中铨集,丹铅百卷堆。

豚鱼聊可辨,皮弁不应恢。

虎出争亡矢,蛇成屡夺杯。

调钟求雅滥,烈火试珉瑰。

绿暗惊庭叶,朱明换律灰。

得枭夸艾捷,闻鹤悼坚摧。

茧绪谈飞麈,渑波酒挹罍。

赓酬皆绝韵,搜索病非才。

半是仙槎客,曾随禹浪雷。

遭时鱼奋角,失路剑生苔。

胆气冲星在,词源卷汉回。

声名改闾里,轩冕映舆台。

谖草怀堂北,灯花粲妇腮。

凉风吹枕梦,薄雨滞城隈。

号奏天官近,胪传御史催。

康衢骥鸣跃,归檐仆欢咍。

华省深扃钥,衡门翳草莱。

尚怀休假远,别语重徘徊。

拼音

shèng shì tiān xiū dá,zhēn rén bǎo lì kāi。

tài rèn dāng zhèng tà,yuán lǎo wèi gōng huái。

mò shèng guān rén shǐ,xiāng cóng shì shì lái。

míng kē xián jùn yàn,suǒ mǐ dú chén āi。

wèi tàn guān cáo gé,duō cán shǎng jiàn péi。

chéng chuān xū quǎn huì,chóng shà yào tiáo méi。

wén wǔ zhōng quán jí,dān qiān bǎi juǎn duī。

tún yú liáo kě biàn,pí biàn bù yīng huī。

hǔ chū zhēng wáng shǐ,shé chéng lǚ duó bēi。

diào zhōng qiú yǎ làn,liè huǒ shì mín guī。

lǜ àn jīng tíng yè,zhū míng huàn lǜ huī。

dé xiāo kuā ài jié,wén hè dào jiān cuī。

jiǎn xù tán fēi zhǔ,miǎn bō jiǔ yì léi。

gēng chóu jiē jué yùn,sōu suǒ bìng fēi cái。

bàn shì xiān chá kè,céng suí yǔ làng léi。

zāo shí yú fèn jiǎo,shī lù jiàn shēng tái。

dǎn qì chōng xīng zài,cí yuán juǎn hàn huí。

shēng míng gǎi lǘ lǐ,xuān miǎn yìng yú tái。

xuān cǎo huái táng běi,dēng huā càn fù sāi。

liáng fēng chuī zhěn mèng,báo yǔ zhì chéng wēi。

hào zòu tiān guān jìn,lú chuán yù shǐ cuī。

kāng qú jì míng yuè,guī yán pū huān hāi。

huá shěng shēn jiōng yào,héng mén yì cǎo lái。

shàng huái xiū jiǎ yuǎn,bié yǔ zhòng pái huái。

作者介绍

晁补之

宋 · 1053年 - 1110年

晁补之,字无咎,号归来子,汉族,济州巨野(今属山东巨野县)人,北宋时期著名文学家。为“苏门四学士”(另有北宋诗人黄庭坚、秦观、张耒)之一。曾任吏部员外郎、礼部郎中。工书画,能诗词,善属文。与张耒并称“晁张”。其散文语言凝练、流畅,风格近柳宗元。诗学陶渊明。其词格调豪爽,语言清秀晓畅,近苏轼。但其诗词流露出浓厚的消极归隐思想。著有《鸡肋集》、《晁氏琴趣外篇》等。

查看全部作品 →