同张子望颜伯仪上关纳凉

高阁无风华屋热,正午四邻还往绝。

张侯不厌过市烦,呼我柳堤鸣躞蹀。

城如虬背卧逶迤,城上戍楼虬白鬐。

一水贯来深宛转,万家围去绿参差。

嚣尘塞眼那能避,未暇解衣聊扫地。

可怜系马著垂杨,可怜台榭对池塘。

无限芳洲生杜若,芙蓉菡萏倚新妆。

鸳鸯相对鸬鹚舞,飞去黄鹂独无语。

登盘未用伐蛟鼍,苦菜黄瓜亦堪数。

张侯河目须垂膺,齿如明玉嚼寒冰。

未须坐上白羽扇,谈言自足驱青蝇。

司业高情勿寂莫,仲宣从军良可乐。

欲看诗句出嵌崆,更饶酒量开磅礴。

广文憔悴独何人,男儿三十四方身。

相逢得意吐然诺,俸二百钱终不贫。

野桥伛偻风吹发,徙倚门关临嵽嵲。

江湖平日忆苏侯,更咏夕阳明观阙。

人语喧喧未听回,木兰晚放水萍开。

黄昏下马天似漆,急雨倾屋翻狂雷。

拼音

gāo gé wú fēng huá wū rè,zhèng wǔ sì lín hái wǎng jué。

zhāng hóu bù yàn guò shì fán,hū wǒ liǔ dī míng xiè dié。

chéng rú qiú bèi wò wēi yí,chéng shàng shù lóu qiú bái qí。

yī shuǐ guàn lái shēn wǎn zhuǎn,wàn jiā wéi qù lǜ cān chà。

xiāo chén sāi yǎn nà néng bì,wèi xiá jiě yī liáo sǎo dì。

kě lián xì mǎ zhù chuí yáng,kě lián tái xiè duì chí táng。

wú xiàn fāng zhōu shēng dù ruò,fú róng hàn dàn yǐ xīn zhuāng。

yuān yāng xiāng duì lú cí wǔ,fēi qù huáng lí dú wú yǔ。

dēng pán wèi yòng fá jiāo tuó,kǔ cài huáng guā yì kān shù。

zhāng hóu hé mù xū chuí yīng,chǐ rú míng yù jué hán bīng。

wèi xū zuò shàng bái yǔ shàn,tán yán zì zú qū qīng yíng。

sī yè gāo qíng wù jì mò,zhòng xuān cóng jūn liáng kě lè。

yù kàn shī jù chū qiàn kōng,gèng ráo jiǔ liàng kāi bàng bó。

guǎng wén qiáo cuì dú hé rén,nán ér sān shí sì fāng shēn。

xiāng féng dé yì tǔ rán nuò,fèng èr bǎi qián zhōng bù pín。

yě qiáo yǔ lóu fēng chuī fā,xǐ yǐ mén guān lín dié niè。

jiāng hú píng rì yì sū hóu,gèng yǒng xī yáng míng guān quē。

rén yǔ xuān xuān wèi tīng huí,mù lán wǎn fàng shuǐ píng kāi。

huáng hūn xià mǎ tiān shì qī,jí yǔ qīng wū fān kuáng léi。

作者介绍

晁补之

宋 · 1053年 - 1110年

晁补之,字无咎,号归来子,汉族,济州巨野(今属山东巨野县)人,北宋时期著名文学家。为“苏门四学士”(另有北宋诗人黄庭坚、秦观、张耒)之一。曾任吏部员外郎、礼部郎中。工书画,能诗词,善属文。与张耒并称“晁张”。其散文语言凝练、流畅,风格近柳宗元。诗学陶渊明。其词格调豪爽,语言清秀晓畅,近苏轼。但其诗词流露出浓厚的消极归隐思想。著有《鸡肋集》、《晁氏琴趣外篇》等。

查看全部作品 →