答陈履常秀才谑赠

驱车触热中烦满,苦无蔗浆冻金碗。

陈君诗卷可洗心,持作终朝晤言伴。

男儿三十四方身,布衣不化京洛尘。

白驹皎皎在空谷,黄鸟睍睆鸣青春。

子桑之居十日雨,入门不复闻人语。

形骸正是吹一吷,安用虚名齐后土。

文章初不用意成,黼黻帝躬临下民。

时花俚服诮新巧,牛马安所辞吾名。

禹穴幽奇行可强,江北江南正相望。

乘涛鼓枻何当往,爱惜水仙桃竹杖。

不应越女三年留,相见还须未白头。

蘧生知非苦不早,巨壑夜半遗藏舟。

达人一言嚆矢疾,相从琢磨悔去日。

菖蒲正是可怜花,我独闻名不曾识。

拼音

qū chē chù rè zhōng fán mǎn,kǔ wú zhè jiāng dòng jīn wǎn。

chén jūn shī juǎn kě xǐ xīn,chí zuò zhōng cháo wù yán bàn。

nán ér sān shí sì fāng shēn,bù yī bù huà jīng luò chén。

bái jū jiǎo jiǎo zài kōng gǔ,huáng niǎo xiàn huàn míng qīng chūn。

zi sāng zhī jū shí rì yǔ,rù mén bù fù wén rén yǔ。

xíng hái zhèng shì chuī yī xuè,ān yòng xū míng qí hòu tǔ。

wén zhāng chū bù yòng yì chéng,fǔ fú dì gōng lín xià mín。

shí huā lǐ fú qiào xīn qiǎo,niú mǎ ān suǒ cí wú míng。

yǔ xué yōu qí xíng kě qiáng,jiāng běi jiāng nán zhèng xiāng wàng。

chéng tāo gǔ yì hé dāng wǎng,ài xī shuǐ xiān táo zhú zhàng。

bù yīng yuè nǚ sān nián liú,xiāng jiàn hái xū wèi bái tóu。

qú shēng zhī fēi kǔ bù zǎo,jù hè yè bàn yí cáng zhōu。

dá rén yī yán hāo shǐ jí,xiāng cóng zuó mó huǐ qù rì。

chāng pú zhèng shì kě lián huā,wǒ dú wén míng bù céng shí。

作者介绍

晁补之

宋 · 1053年 - 1110年

晁补之,字无咎,号归来子,汉族,济州巨野(今属山东巨野县)人,北宋时期著名文学家。为“苏门四学士”(另有北宋诗人黄庭坚、秦观、张耒)之一。曾任吏部员外郎、礼部郎中。工书画,能诗词,善属文。与张耒并称“晁张”。其散文语言凝练、流畅,风格近柳宗元。诗学陶渊明。其词格调豪爽,语言清秀晓畅,近苏轼。但其诗词流露出浓厚的消极归隐思想。著有《鸡肋集》、《晁氏琴趣外篇》等。

查看全部作品 →