和颜随饮酒

樊山夜涨河鸣鼓,奎火占中知溽暑。

颜阖居邻胡子都,共喜夏麋登宴俎。

参军河北主簿南,骑马相逢不相语。

市西老屋断人居,自觉天风生广宇。

青菅席坐土阶湿,黄绠汲泉塼井古。

翩翩后至王将军,开口相投律呼吕。

丈夫得意吐然诺,杯酒形骸安足数。

露顶张颠且勿帻,起舞我能先众客。

二豪礼法空是非,一斗三杯眼方白。

中虚呕冷腹横縆,汗如槁壤朝阳蒸。

咈然烦厌暂莫遏,饮蛇不省疑吞绳。

豨苓卷桂导停饮,两日不咀公厨冰。

长篇忽听凤皇曲,却似半岭逢孙登。

君家铛勺还应洗,须我下床仍食美。

西池何似汉江长,谁使蒲萄变新泚。

醉捉蟹螯挛五指,吏部拍浮非在水。

抱琴宁复待招邀,昨夜雨凉孤兴起。

金丹定有换肠药,不用俗医论表里。

拼音

fán shān yè zhǎng hé míng gǔ,kuí huǒ zhàn zhōng zhī rù shǔ。

yán hé jū lín hú zi dōu,gòng xǐ xià mí dēng yàn zǔ。

cān jūn hé běi zhǔ bù nán,qí mǎ xiāng féng bù xiāng yǔ。

shì xī lǎo wū duàn rén jū,zì jué tiān fēng shēng guǎng yǔ。

qīng jiān xí zuò tǔ jiē shī,huáng gěng jí quán zhuān jǐng gǔ。

piān piān hòu zhì wáng jiāng jūn,kāi kǒu xiāng tóu lǜ hū lǚ。

zhàng fū dé yì tǔ rán nuò,bēi jiǔ xíng hái ān zú shù。

lù dǐng zhāng diān qiě wù zé,qǐ wǔ wǒ néng xiān zhòng kè。

èr háo lǐ fǎ kōng shì fēi,yī dòu sān bēi yǎn fāng bái。

zhōng xū ǒu lěng fù héng gēng,hàn rú gǎo rǎng cháo yáng zhēng。

fú rán fán yàn zàn mò è,yǐn shé bù shěng yí tūn shéng。

xī líng juǎn guì dǎo tíng yǐn,liǎng rì bù jǔ gōng chú bīng。

zhǎng piān hū tīng fèng huáng qū,què shì bàn lǐng féng sūn dēng。

jūn jiā dāng sháo hái yīng xǐ,xū wǒ xià chuáng réng shí měi。

xī chí hé shì hàn jiāng zhǎng,shuí shǐ pú táo biàn xīn cǐ。

zuì zhuō xiè áo luán wǔ zhǐ,lì bù pāi fú fēi zài shuǐ。

bào qín níng fù dài zhāo yāo,zuó yè yǔ liáng gū xīng qǐ。

jīn dān dìng yǒu huàn cháng yào,bù yòng sú yī lùn biǎo lǐ。

作者介绍

晁补之

宋 · 1053年 - 1110年

晁补之,字无咎,号归来子,汉族,济州巨野(今属山东巨野县)人,北宋时期著名文学家。为“苏门四学士”(另有北宋诗人黄庭坚、秦观、张耒)之一。曾任吏部员外郎、礼部郎中。工书画,能诗词,善属文。与张耒并称“晁张”。其散文语言凝练、流畅,风格近柳宗元。诗学陶渊明。其词格调豪爽,语言清秀晓畅,近苏轼。但其诗词流露出浓厚的消极归隐思想。著有《鸡肋集》、《晁氏琴趣外篇》等。

查看全部作品 →