次韵苏门下寄题雪浪石

居庸灭烽惟留屯,时平更觉将军尊。

铃斋看雪拥衲坐,急鼓又报边城昏。

百壶高宴梨栗圃,千里未尽桑麻村。

天怜公老无以乐,一星飞堕从天门。

得无遗履谷城化,恐是吃草金华魂。

不然荆棘霜露底,兀然奇怪来无根。

女娲捣鍊所遗弃,奔潨尚有河汉痕。

岂其谋国坐不用,聊以永日宁复论。

跳梁不忧牧并塞,绥纳可使鱼游盆。

公归廊庙谁得挽,此石万古当长存。

拼音

jū yōng miè fēng wéi liú tún,shí píng gèng jué jiāng jūn zūn。

líng zhāi kàn xuě yōng nà zuò,jí gǔ yòu bào biān chéng hūn。

bǎi hú gāo yàn lí lì pǔ,qiān lǐ wèi jǐn sāng má cūn。

tiān lián gōng lǎo wú yǐ lè,yī xīng fēi duò cóng tiān mén。

dé wú yí lǚ gǔ chéng huà,kǒng shì chī cǎo jīn huá hún。

bù rán jīng jí shuāng lù dǐ,wù rán qí guài lái wú gēn。

nǚ wā dǎo liàn suǒ yí qì,bēn cóng shàng yǒu hé hàn hén。

qǐ qí móu guó zuò bù yòng,liáo yǐ yǒng rì níng fù lùn。

tiào liáng bù yōu mù bìng sāi,suí nà kě shǐ yú yóu pén。

gōng guī láng miào shuí dé wǎn,cǐ shí wàn gǔ dāng zhǎng cún。

作者介绍

晁补之

宋 · 1053年 - 1110年

晁补之,字无咎,号归来子,汉族,济州巨野(今属山东巨野县)人,北宋时期著名文学家。为“苏门四学士”(另有北宋诗人黄庭坚、秦观、张耒)之一。曾任吏部员外郎、礼部郎中。工书画,能诗词,善属文。与张耒并称“晁张”。其散文语言凝练、流畅,风格近柳宗元。诗学陶渊明。其词格调豪爽,语言清秀晓畅,近苏轼。但其诗词流露出浓厚的消极归隐思想。著有《鸡肋集》、《晁氏琴趣外篇》等。

查看全部作品 →