河豚

岂其食鱼河之鲂,河豚自羡江吴乡。

瞋蛙豕腹被文豹,刖如无趾黥而王。

我生瓯东到闽方,规鱼贯见梅花装。

梅青不肯候春雪,荻芽静笑垂飞杨。

古来多鱼吴武昌,薄游三月新初尝。

西施乳嫩可奴酪,马肝得酒尤珍良。

无愁缕缕结中肠,丰美肥腯如切肪。

外皮甘滑里皮厚,令人忘却美乌郎。

举之东海来三江,会闻清浊期沧浪。

白龙未免豫且困,膨脝唯唯浮鱼梁。

气冲毬鞠何彭彭,地远都无橄榄香。

不知深入恣游泳,极情性命徒为戕。

腊毒厚味能人亡,何须西子齐文姜。

甚美由来必甚恶,直它一死言为长。

鮰鱼俗物休相妨,良药相传海上方。

芦根槐子岂足贵,生凤之脑黄龙汤。

拼音

qǐ qí shí yú hé zhī fáng,hé tún zì xiàn jiāng wú xiāng。

chēn wā shǐ fù bèi wén bào,yuè rú wú zhǐ qíng ér wáng。

wǒ shēng ōu dōng dào mǐn fāng,guī yú guàn jiàn méi huā zhuāng。

méi qīng bù kěn hòu chūn xuě,dí yá jìng xiào chuí fēi yáng。

gǔ lái duō yú wú wǔ chāng,báo yóu sān yuè xīn chū cháng。

xī shī rǔ nèn kě nú lào,mǎ gān dé jiǔ yóu zhēn liáng。

wú chóu lǚ lǚ jié zhōng cháng,fēng měi féi tú rú qiè fáng。

wài pí gān huá lǐ pí hòu,lìng rén wàng què měi wū láng。

jǔ zhī dōng hǎi lái sān jiāng,huì wén qīng zhuó qī cāng làng。

bái lóng wèi miǎn yù qiě kùn,péng hēng wéi wéi fú yú liáng。

qì chōng qiú jū hé péng péng,dì yuǎn dōu wú gǎn lǎn xiāng。

bù zhī shēn rù zì yóu yǒng,jí qíng xìng mìng tú wèi qiāng。

là dú hòu wèi néng rén wáng,hé xū xī zi qí wén jiāng。

shén měi yóu lái bì shén è,zhí tā yī sǐ yán wèi zhǎng。

huí yú sú wù xiū xiāng fáng,liáng yào xiāng chuán hǎi shàng fāng。

lú gēn huái zi qǐ zú guì,shēng fèng zhī nǎo huáng lóng tāng。

作者介绍

薛季宣

宋 · 1134年 - 1173年

宋温州永嘉人,字士龙,号艮斋。薛徽言子。师程颐弟子袁溉。高宗绍兴末,为鄂州武昌令,保伍辑民,严备金兵。召为大理寺主簿,除大理正。后知湖州,改常州,未赴而卒。为学主著实,反对空谈义理,注重研究田赋、兵制、地形、水利等世务,开永嘉事功学派先声。有《浪语集》。

查看全部作品 →