春愁诗效玉川子

春阴苦亡赖,巧解穷雕锼。入我方寸间,酿成一百万斛伤春愁。

我欲挹此愁,寸田无地安愁刍。沃以一石五斗杜康酒,醉心还与愁为谋。

愁肠九转疾车毂,扰扰万绪何绸缪。愁思傥可织,争奈百结不可紬。

我与愁作恶,走上千尺高高楼。千尺溯云汉,只见四极愁云浮。

都不见铜盘之日,缺月之钩。此心莫与明,愁来压人头。

逃形入冥室,关闭一已牢。周遮四壁间,罗幕密以绸。

愁来无际畔,还能为我添幽忧。我有龙文三尺之长剑,真刚不作绕指柔。

匣以明月通天虹玉烛银之宝室,可以陆剸犀象水断潜伏之蛟虬。

云昔黄帝轩辕氏,用斩铜头铁额横行天下之蚩尤。

拟将此剑斩愁断,昏迷不见愁之喉。

若士为我言,子识愁意不。愁至不亡以,愁生有来由。

闲愁不足计,空言学庄周。日中之景君莫避,处阴息景景不留。

疾行嫌足音,不如莫行休。因知万虑为萦愁之繂,忘怀为遣累之舟。

归来衲被盖头坐,从他鼻息鸣齁齁。取友造物先,汗漫相与游。

朝跻叫阊阖,夕驾栖丹丘。天公向我笑,金母为我讴。

酌我以琼浆玉液朝阳沆瀣之浓齐,俾我眉寿长千秋。

却欲强挽愁作伴,愁忽去我无处踪迹寻行辀。惟有春华斗春媚,一一茜绚开明眸。

又有平芜绿野十百千万头钝闷耕田牛,踏破南山特石头。

拼音

chūn yīn kǔ wáng lài,qiǎo jiě qióng diāo sōu。rù wǒ fāng cùn jiān,niàng chéng yī bǎi wàn hú shāng chūn chóu。

wǒ yù yì cǐ chóu,cùn tián wú dì ān chóu chú。wò yǐ yī shí wǔ dòu dù kāng jiǔ,zuì xīn hái yǔ chóu wèi móu。

chóu cháng jiǔ zhuǎn jí chē gǔ,rǎo rǎo wàn xù hé chóu móu。chóu sī tǎng kě zhī,zhēng nài bǎi jié bù kě chóu。

wǒ yǔ chóu zuò è,zǒu shàng qiān chǐ gāo gāo lóu。qiān chǐ sù yún hàn,zhǐ jiàn sì jí chóu yún fú。

dōu bù jiàn tóng pán zhī rì,quē yuè zhī gōu。cǐ xīn mò yǔ míng,chóu lái yā rén tóu。

táo xíng rù míng shì,guān bì yī yǐ láo。zhōu zhē sì bì jiān,luó mù mì yǐ chóu。

chóu lái wú jì pàn,hái néng wèi wǒ tiān yōu yōu。wǒ yǒu lóng wén sān chǐ zhī zhǎng jiàn,zhēn gāng bù zuò rào zhǐ róu。

xiá yǐ míng yuè tōng tiān hóng yù zhú yín zhī bǎo shì,kě yǐ lù tuán xī xiàng shuǐ duàn qián fú zhī jiāo qiú。

yún xī huáng dì xuān yuán shì,yòng zhǎn tóng tóu tiě é héng xíng tiān xià zhī chī yóu。

nǐ jiāng cǐ jiàn zhǎn chóu duàn,hūn mí bù jiàn chóu zhī hóu。

ruò shì wèi wǒ yán,zi shí chóu yì bù。chóu zhì bù wáng yǐ,chóu shēng yǒu lái yóu。

xián chóu bù zú jì,kōng yán xué zhuāng zhōu。rì zhōng zhī jǐng jūn mò bì,chù yīn xī jǐng jǐng bù liú。

jí xíng xián zú yīn,bù rú mò xíng xiū。yīn zhī wàn lǜ wèi yíng chóu zhī lǜ,wàng huái wèi qiǎn lèi zhī zhōu。

guī lái nà bèi gài tóu zuò,cóng tā bí xī míng hōu hōu。qǔ yǒu zào wù xiān,hàn màn xiāng yǔ yóu。

cháo jī jiào chāng hé,xī jià qī dān qiū。tiān gōng xiàng wǒ xiào,jīn mǔ wèi wǒ ōu。

zhuó wǒ yǐ qióng jiāng yù yè cháo yáng hàng xiè zhī nóng qí,bǐ wǒ méi shòu zhǎng qiān qiū。

què yù qiáng wǎn chóu zuò bàn,chóu hū qù wǒ wú chù zōng jì xún xíng zhōu。wéi yǒu chūn huá dòu chūn mèi,yī yī qiàn xuàn kāi míng móu。

yòu yǒu píng wú lǜ yě shí bǎi qiān wàn tóu dùn mèn gēng tián niú,tà pò nán shān tè shí tóu。

作者介绍

薛季宣

宋 · 1134年 - 1173年

宋温州永嘉人,字士龙,号艮斋。薛徽言子。师程颐弟子袁溉。高宗绍兴末,为鄂州武昌令,保伍辑民,严备金兵。召为大理寺主簿,除大理正。后知湖州,改常州,未赴而卒。为学主著实,反对空谈义理,注重研究田赋、兵制、地形、水利等世务,开永嘉事功学派先声。有《浪语集》。

查看全部作品 →