谷里章

上有青山,下有沧洲。步有回波,面有红流。吞吐风云,呼吸觜昴。

审能处之可销忧,退谷中人带笭箵。山中缭绕茅舍旁,寒泉之流激琅琅。

双石西峰我在东,无情钩加此漫郎,性情荒浪气志刚。

东邻之人挥钩车,胎鳔孤■浪屋加。钩纶相投不遑舍,聱牙会慑归吾家。

我蓑我笠聊自娱,没溺愧彼邻舍渔。沙门招提宅谷西,金仙宫殿云汉齐。

撞钟击磬礼耶毗,子欲诣之持清斋。个中有人坐无为,饥餐困眠气答酡。

抚掌咍然笑呵呵,吾昏将奈此子何。漫歌八曲音清泠,风高水寒三叹声。

勿哦大洞修黄庭,谷中之乐寔难名。长江北来,樊水流东,樊山水曲大回中。

倏倏之鱼泳油洋,钩舟渔人鼓鸣榔。

浩歌一阕清沧浪,终焉无求漫相忘。大江之东丛石起,谽谺聚石江鸣水。

小回中间浪不恶,钓台嵯峨瞰城郭。去来客船是中泊,漫成二阕回中曲。

豪人仲谋当汉衰,建安之际鼎祚移。江淮万里吴帝之,冕旒十二龙卷垂。

辂车华盖日月旗,荒墟之中不可求。宫室故处春草青,长刀大剑可治生。

我先田老相次耕,大夫劝相歌三成。江北洲,西阳国,芜城桑柘弥阡陌。

妇可力蚕身力穑,四歌不用愁衣食。一元大武牵何之,良田附郭吴东陲,牧童田父麻单衣。

叔闲修治木駃騠,从吾真者真吾儿。西阳罢田饱饭嘻,五歌六歌神自怡。

李甥叔静荡两桨,弱翁将船欲安往。大回小回闲钓鱼,送客便拟酣醺如。

酒徒之诮谓浪名,世俗交加漫不听。行无恶客相逢迎,醉歌七终将八成。

杯樽杯湖上杯亭,浪翁杯饮醉少醒。嬉然自打舴艋行,菰蒲芰荷出青萍,仰天大笑风泠泠。

杯湖西南为退谷,寿藤累累萦寿木。涓泉奔注汇樊曲,醉耳琤瑽乱鸣玉。

城中友生绾铜墨,身备四殊攸好德。洼樽日醉主与客,挟以石门天地窄。

杯湖退谷人好游,可厌之类乃所羞。

忽焉草木成高丘,此游此泛生幽忧。渊明之风继者谁,士源孟子接武来。

严霜皓雪春风熙,倒置日月寒温移。来游者子充良知,子能得之可勿疑。

此道不迂不回遹,子能识之可游佚。勉强行之今是古,谷中之人君踵武。

狂生作此谷里章,意追浪叟俱商羊。

松风飕飗兰草香,与君寿考终不忘。

拼音

shàng yǒu qīng shān,xià yǒu cāng zhōu。bù yǒu huí bō,miàn yǒu hóng liú。tūn tǔ fēng yún,hū xī zī mǎo。

shěn néng chù zhī kě xiāo yōu,tuì gǔ zhōng rén dài líng xīng。shān zhōng liáo rào máo shě páng,hán quán zhī liú jī láng láng。

shuāng shí xī fēng wǒ zài dōng,wú qíng gōu jiā cǐ màn láng,xìng qíng huāng làng qì zhì gāng。

dōng lín zhī rén huī gōu chē,tāi biào gū làng wū jiā。gōu lún xiāng tóu bù huáng shě,áo yá huì shè guī wú jiā。

wǒ suō wǒ lì liáo zì yú,méi nì kuì bǐ lín shě yú。shā mén zhāo tí zhái gǔ xī,jīn xiān gōng diàn yún hàn qí。

zhuàng zhōng jī qìng lǐ yé pí,zi yù yì zhī chí qīng zhāi。gè zhōng yǒu rén zuò wú wèi,jī cān kùn mián qì dá tuó。

fǔ zhǎng hāi rán xiào hē hē,wú hūn jiāng nài cǐ zi hé。màn gē bā qū yīn qīng líng,fēng gāo shuǐ hán sān tàn shēng。

wù ó dà dòng xiū huáng tíng,gǔ zhōng zhī lè shí nán míng。zhǎng jiāng běi lái,fán shuǐ liú dōng,fán shān shuǐ qū dà huí zhōng。

shū shū zhī yú yǒng yóu yáng,gōu zhōu yú rén gǔ míng láng。

hào gē yī què qīng cāng làng,zhōng yān wú qiú màn xiāng wàng。dà jiāng zhī dōng cóng shí qǐ,hān xiā jù shí jiāng míng shuǐ。

xiǎo huí zhōng jiān làng bù è,diào tái cuó é kàn chéng guō。qù lái kè chuán shì zhōng pō,màn chéng èr què huí zhōng qū。

háo rén zhòng móu dāng hàn shuāi,jiàn ān zhī jì dǐng zuò yí。jiāng huái wàn lǐ wú dì zhī,miǎn liú shí èr lóng juǎn chuí。

lù chē huá gài rì yuè qí,huāng xū zhī zhōng bù kě qiú。gōng shì gù chù chūn cǎo qīng,zhǎng dāo dà jiàn kě zhì shēng。

wǒ xiān tián lǎo xiāng cì gēng,dà fū quàn xiāng gē sān chéng。jiāng běi zhōu,xī yáng guó,wú chéng sāng zhè mí qiān mò。

fù kě lì cán shēn lì sè,sì gē bù yòng chóu yī shí。yī yuán dà wǔ qiān hé zhī,liáng tián fù guō wú dōng chuí,mù tóng tián fù má dān yī。

shū xián xiū zhì mù jué tí,cóng wú zhēn zhě zhēn wú ér。xī yáng bà tián bǎo fàn xī,wǔ gē liù gē shén zì yí。

lǐ shēng shū jìng dàng liǎng jiǎng,ruò wēng jiāng chuán yù ān wǎng。dà huí xiǎo huí xián diào yú,sòng kè biàn nǐ hān xūn rú。

jiǔ tú zhī qiào wèi làng míng,shì sú jiāo jiā màn bù tīng。xíng wú è kè xiāng féng yíng,zuì gē qī zhōng jiāng bā chéng。

bēi zūn bēi hú shàng bēi tíng,làng wēng bēi yǐn zuì shǎo xǐng。xī rán zì dǎ zé měng xíng,gū pú jì hé chū qīng píng,yǎng tiān dà xiào fēng líng líng。

bēi hú xī nán wèi tuì gǔ,shòu téng lèi lèi yíng shòu mù。juān quán bēn zhù huì fán qū,zuì ěr chēng cōng luàn míng yù。

chéng zhōng yǒu shēng wǎn tóng mò,shēn bèi sì shū yōu hǎo dé。wā zūn rì zuì zhǔ yǔ kè,xié yǐ shí mén tiān dì zhǎi。

bēi hú tuì gǔ rén hǎo yóu,kě yàn zhī lèi nǎi suǒ xiū。

hū yān cǎo mù chéng gāo qiū,cǐ yóu cǐ fàn shēng yōu yōu。yuān míng zhī fēng jì zhě shuí,shì yuán mèng zi jiē wǔ lái。

yán shuāng hào xuě chūn fēng xī,dào zhì rì yuè hán wēn yí。lái yóu zhě zi chōng liáng zhī,zi néng dé zhī kě wù yí。

cǐ dào bù yū bù huí yù,zi néng shí zhī kě yóu yì。miǎn qiáng xíng zhī jīn shì gǔ,gǔ zhōng zhī rén jūn zhǒng wǔ。

kuáng shēng zuò cǐ gǔ lǐ zhāng,yì zhuī làng sǒu jù shāng yáng。

sōng fēng sōu liú lán cǎo xiāng,yǔ jūn shòu kǎo zhōng bù wàng。

作者介绍

薛季宣

宋 · 1134年 - 1173年

宋温州永嘉人,字士龙,号艮斋。薛徽言子。师程颐弟子袁溉。高宗绍兴末,为鄂州武昌令,保伍辑民,严备金兵。召为大理寺主簿,除大理正。后知湖州,改常州,未赴而卒。为学主著实,反对空谈义理,注重研究田赋、兵制、地形、水利等世务,开永嘉事功学派先声。有《浪语集》。

查看全部作品 →