诚台瓦鼓诗

瓦鼓堆堆,寘之诚台。

诚台有称,不革不铜。

不尚其?,自天之性。

天性如之何,至质无华。

有称如之何,埏埴无加。

诚哉诚哉,其仪孔嘉。

瓦鼓堆堆,诚台之上,崇基有塽。

可据而居,可凭而望,汤其泱漭。

瓦鼓之堆然,称台址之隤然,抱峰崿之嵬然。

诚哉诚哉,纷会意之飔然。

瓦鼓堆堆,诚台之下,筠乡有楚。

扫地而居,修竹猗猗。

堆其反古,五亩之竹兮。

彼堆者鼓,在彼墺兮。

在彼墺兮,称此麓兮。

诚哉诚哉,会我独兮。

瓦鼓堆堆,在彼青林,有象无音。

称台观之嵚岑,称筠竹之清阴,乐称走之诚心。

岂无胡床,可将可坐。

岂无鼖鼗,可鸣可播,而堆鼓以无和。

诚哉诚哉,不加其埵。

拼音

wǎ gǔ duī duī,zhì zhī chéng tái。

chéng tái yǒu chēng,bù gé bù tóng。

bù shàng qí lóng,zì tiān zhī xìng。

tiān xìng rú zhī hé,zhì zhì wú huá。

yǒu chēng rú zhī hé,shān zhí wú jiā。

chéng zāi chéng zāi,qí yí kǒng jiā。

wǎ gǔ duī duī,chéng tái zhī shàng,chóng jī yǒu shuǎng。

kě jù ér jū,kě píng ér wàng,tāng qí yāng mǎng。

wǎ gǔ zhī duī rán,chēng tái zhǐ zhī tuí rán,bào fēng è zhī wéi rán。

chéng zāi chéng zāi,fēn huì yì zhī sī rán。

wǎ gǔ duī duī,chéng tái zhī xià,yún xiāng yǒu chǔ。

sǎo dì ér jū,xiū zhú yī yī。

duī qí fǎn gǔ,wǔ mǔ zhī zhú xī。

bǐ duī zhě gǔ,zài bǐ ào xī。

zài bǐ ào xī,chēng cǐ lù xī。

chéng zāi chéng zāi,huì wǒ dú xī。

wǎ gǔ duī duī,zài bǐ qīng lín,yǒu xiàng wú yīn。

chēng tái guān zhī qīn cén,chēng yún zhú zhī qīng yīn,lè chēng zǒu zhī chéng xīn。

qǐ wú hú chuáng,kě jiāng kě zuò。

qǐ wú fén táo,kě míng kě bō,ér duī gǔ yǐ wú hé。

chéng zāi chéng zāi,bù jiā qí duǒ。

作者介绍

薛季宣

宋 · 1134年 - 1173年

宋温州永嘉人,字士龙,号艮斋。薛徽言子。师程颐弟子袁溉。高宗绍兴末,为鄂州武昌令,保伍辑民,严备金兵。召为大理寺主簿,除大理正。后知湖州,改常州,未赴而卒。为学主著实,反对空谈义理,注重研究田赋、兵制、地形、水利等世务,开永嘉事功学派先声。有《浪语集》。

查看全部作品 →