感寓

士也方蹭蹬,愀怆不得官。

得官无几何,日刷陵风翰。

九衢无闲尘,畅毂走朱丹。

一为辙迹误,翻身落波澜。

愁来歌黄鹄,凄感入脾肝。

千载上东门,尔来谁挂冠。

犬遗上蔡恨,鹤起华亭叹。

冢间与林下,疏傅正蹒跚。

拼音

shì yě fāng cèng dēng,qiǎo chuàng bù dé guān。

dé guān wú jǐ hé,rì shuā líng fēng hàn。

jiǔ qú wú xián chén,chàng gǔ zǒu zhū dān。

yī wèi zhé jì wù,fān shēn luò bō lán。

chóu lái gē huáng gǔ,qī gǎn rù pí gān。

qiān zài shàng dōng mén,ěr lái shuí guà guān。

quǎn yí shàng cài hèn,hè qǐ huá tíng tàn。

zhǒng jiān yǔ lín xià,shū fù zhèng pán shān。

作者介绍

刘弇

宋 · 1048年 - 1102年

宋吉州安福人,字伟明。神宗元丰二年进士。授海门簿。迁知峨眉县。继中博学弘词科,改太学博士。哲宗元符中进《南郊大礼赋》,除秘书省正字。徽宗时改著作佐郎、实录院检讨官。文章极为周必大推重。有《龙云集》。

查看全部作品 →