再和贾仲武游狼山

寻春古原头,林梢过朝霂。

狼山连东南,擅美此其独。

抟鹏岌骇势,泼黛森孤麓。

宜樵叶堆松,供茹萌抽竹。

区区介丘北,回视一何䠞。

浑疑杳霭中,爽气每先蓄。

掬泉弄幽清,渴肺初欣沃。

嘘云出羽盖,入鸟洞胸腹。

茫茫宇宙间,千里得寸目。

照发射冷翠,袭裳来远馥。

根株吐乾坤,要会控水陆。

高跻顶初绝,却转道弥复。

楩楠间桐槠,干霄非一木。

覃覃辟宝构,殿阁辉丹绿。

禅客稻饵珠,骚人楮留玉。

游嫌后时追,赏贵前期卜。

眷彼市井徒,乾没走丹毂。

老死不一到,动辍取挛束。

谁知吾辈游,趣尚非搐缩。

拂衣便成往,握手不嫌黩。

句外气争豪,禅中机斗速。

无为苦役役,坐自绊驰足。

纷纷簿领间,与物商直曲。

会须摆红尘,更着轻鞭逐。

拼音

xún chūn gǔ yuán tóu,lín shāo guò cháo mù。

láng shān lián dōng nán,shàn měi cǐ qí dú。

tuán péng jí hài shì,pō dài sēn gū lù。

yí qiáo yè duī sōng,gōng rú méng chōu zhú。

qū qū jiè qiū běi,huí shì yī hé cù。

hún yí yǎo ǎi zhōng,shuǎng qì měi xiān xù。

jū quán nòng yōu qīng,kě fèi chū xīn wò。

xū yún chū yǔ gài,rù niǎo dòng xiōng fù。

máng máng yǔ zhòu jiān,qiān lǐ dé cùn mù。

zhào fā shè lěng cuì,xí shang lái yuǎn fù。

gēn zhū tǔ qián kūn,yào huì kòng shuǐ lù。

gāo jī dǐng chū jué,què zhuǎn dào mí fù。

pián nán jiān tóng zhū,gàn xiāo fēi yī mù。

tán tán pì bǎo gòu,diàn gé huī dān lǜ。

chán kè dào ěr zhū,sāo rén chǔ liú yù。

yóu xián hòu shí zhuī,shǎng guì qián qī bo。

juàn bǐ shì jǐng tú,qián méi zǒu dān gǔ。

lǎo sǐ bù yī dào,dòng chuò qǔ luán shù。

shuí zhī wú bèi yóu,qù shàng fēi chù suō。

fú yī biàn chéng wǎng,wò shǒu bù xián dú。

jù wài qì zhēng háo,chán zhōng jī dòu sù。

wú wèi kǔ yì yì,zuò zì bàn chí zú。

fēn fēn bù lǐng jiān,yǔ wù shāng zhí qū。

huì xū bǎi hóng chén,gèng zhe qīng biān zhú。

作者介绍

刘弇

宋 · 1048年 - 1102年

宋吉州安福人,字伟明。神宗元丰二年进士。授海门簿。迁知峨眉县。继中博学弘词科,改太学博士。哲宗元符中进《南郊大礼赋》,除秘书省正字。徽宗时改著作佐郎、实录院检讨官。文章极为周必大推重。有《龙云集》。

查看全部作品 →