赠雪峰长老守超

仰窥玉奁天面窄,顽碧颠青自天掷。

祖禅不管地祇悭,十五百徒此其宅。

流水声中换今昔,粉抹赪糊老椽壁。

枯木庵回旧日春,难提塔示重来坼。

超公最后法席张,全机扑落辊毬场。

曾令天花倏飘坠,况有庭橘符青黄。

乌藤横膝傲佛祖,熟识眉宇瞬且扬。

天吴吹澜洗霾垢,方诸挹月来清凉。

东瓯万刹尽金布,咋舌谁堪论妙悟。

赚杀参儿走衲云,高枕无乃林泉负。

庐峰南远真西材,叩寂丈室惭宗雷。

秀巅庞眉逼人爽,反疑不自尘中来。

由来山兴复不薄,畏途何计挥尘缚。

诘朝匹马汗羞颜,又作杨花无止泊。

拼音

yǎng kuī yù lián tiān miàn zhǎi,wán bì diān qīng zì tiān zhì。

zǔ chán bù guǎn dì qí qiān,shí wǔ bǎi tú cǐ qí zhái。

liú shuǐ shēng zhōng huàn jīn xī,fěn mǒ chēng hú lǎo chuán bì。

kū mù ān huí jiù rì chūn,nán tí tǎ shì zhòng lái chè。

chāo gōng zuì hòu fǎ xí zhāng,quán jī pū luò gǔn qiú chǎng。

céng lìng tiān huā shū piāo zhuì,kuàng yǒu tíng jú fú qīng huáng。

wū téng héng xī ào fú zǔ,shú shí méi yǔ shùn qiě yáng。

tiān wú chuī lán xǐ mái gòu,fāng zhū yì yuè lái qīng liáng。

dōng ōu wàn shā jǐn jīn bù,zǎ shé shuí kān lùn miào wù。

zhuàn shā cān ér zǒu nà yún,gāo zhěn wú nǎi lín quán fù。

lú fēng nán yuǎn zhēn xī cái,kòu jì zhàng shì cán zōng léi。

xiù diān páng méi bī rén shuǎng,fǎn yí bù zì chén zhōng lái。

yóu lái shān xīng fù bù báo,wèi tú hé jì huī chén fù。

jí cháo pǐ mǎ hàn xiū yán,yòu zuò yáng huā wú zhǐ pō。

作者介绍

刘弇

宋 · 1048年 - 1102年

宋吉州安福人,字伟明。神宗元丰二年进士。授海门簿。迁知峨眉县。继中博学弘词科,改太学博士。哲宗元符中进《南郊大礼赋》,除秘书省正字。徽宗时改著作佐郎、实录院检讨官。文章极为周必大推重。有《龙云集》。

查看全部作品 →