庐山诗二首

庐山俯长江,秀色摩青天。

招提选胜地,好景相属连。

东林最幽旷,殿阁含飞烟。

馨香满天下,无如远公莲。

社客方散后,零落七百年。

之人远同调,绿绮非丝弦。

不可倾耳授,但许心相传。

迷津苦难渡,人以师为船。

法鼓忽雷震,此事非偶然。

何时穿蜡屐,问法浮云边。

拼音

lú shān fǔ zhǎng jiāng,xiù sè mó qīng tiān。

zhāo tí xuǎn shèng dì,hǎo jǐng xiāng shǔ lián。

dōng lín zuì yōu kuàng,diàn gé hán fēi yān。

xīn xiāng mǎn tiān xià,wú rú yuǎn gōng lián。

shè kè fāng sàn hòu,líng luò qī bǎi nián。

zhī rén yuǎn tóng diào,lǜ qǐ fēi sī xián。

bù kě qīng ěr shòu,dàn xǔ xīn xiāng chuán。

mí jīn kǔ nán dù,rén yǐ shī wèi chuán。

fǎ gǔ hū léi zhèn,cǐ shì fēi ǒu rán。

hé shí chuān là jī,wèn fǎ fú yún biān。

作者介绍

陈瓘

宋 · 1057或1060年 - 1124年

宋南剑州沙县人,字瑩中,号了翁,又号了斋、了堂。陈世卿孙。神宗元丰二年进士。哲宗绍圣初为太学博士。止蔡卞等毁《资治通鉴》板。迁校书郎,反对绍述之说,出判沧州。徽宗立,擢左司谏,极论蔡卞、章惇等罪,进《国用须知》、《日录辨》。崇宁中,以党籍除名,窜袁、廉、郴州。卒谥忠肃。有《尊尧集》,《了斋易说》等。

查看全部作品 →