冬景至后日初长 刘辰翁 宋 至后晴堪定,阳来蔼未央。是虽年已晚,最喜日初长。自报黄钟动,谁将弱线量。荒寒无刻漏,宿昔已昏黄。天上开南陆,人间入寿乡。鲁阳惊昨梦,辛苦系扶桑。 拼音 zhì hòu qíng kān dìng,yáng lái ǎi wèi yāng。shì suī nián yǐ wǎn,zuì xǐ rì chū zhǎng。zì bào huáng zhōng dòng,shuí jiāng ruò xiàn liàng。huāng hán wú kè lòu,sù xī yǐ hūn huáng。tiān shàng kāi nán lù,rén jiān rù shòu xiāng。lǔ yáng jīng zuó mèng,xīn kǔ xì fú sāng。 作者介绍 刘 刘辰翁 宋 · 1233年 - 1297年 刘辰翁,字会孟,别号须溪。庐陵灌溪(今江西省吉安市吉安县梅塘乡小灌村)人。南宋末年著名的爱国词人。景定三年(1262)登进士第。他一生致力于文学创作和文学批评活动,为后人留下了可贵的丰厚文化遗产,遗著由子刘将孙编为《须溪先生全集》,《宋史·艺文志》著录为一百卷,已佚。 查看全部作品 →