舒州使宅天柱阁呈朱光禄

群山奔来一峰起,千丈芙蓉碧霄倚。嫦娥却月愁推轮,王母呼烟结缯绮。

分明有路金阙通,翠滑无尘玉壶洗。老松自作孤凤吟,骇浪时翻三井水。

峨嵋绝巅安足论,力不擎天亦徒尔。懊恼茂陵客,白日求攀天。

遗坛犹在半芜没,隐约龙驭回瑶鞭。直至唐家六皇帝,梦感异境开重玄。

真符预告后五百,佐佑宝历推鸿延。城头建阁旧丞相,窗户再新光禄贤。

手携大笔恣吟览,老句气焰摩星躔。当时数赴范公辟,秀骨照坐谁差肩。

功名自许出绝域,岁月漫往修途邅。丈夫有命岂嗟戚,投老得地多云泉。

霜柑正熟蟹螯美,白蚁旋漉浮金船。伊予困踬坐小邑,怅望珠履参华筵。

祝公自此早归隐,幅巾藜杖诗中仙。

拼音

qún shān bēn lái yī fēng qǐ,qiān zhàng fú róng bì xiāo yǐ。cháng é què yuè chóu tuī lún,wáng mǔ hū yān jié zēng qǐ。

fēn míng yǒu lù jīn quē tōng,cuì huá wú chén yù hú xǐ。lǎo sōng zì zuò gū fèng yín,hài làng shí fān sān jǐng shuǐ。

é méi jué diān ān zú lùn,lì bù qíng tiān yì tú ěr。ào nǎo mào líng kè,bái rì qiú pān tiān。

yí tán yóu zài bàn wú méi,yǐn yuē lóng yù huí yáo biān。zhí zhì táng jiā liù huáng dì,mèng gǎn yì jìng kāi zhòng xuán。

zhēn fú yù gào hòu wǔ bǎi,zuǒ yòu bǎo lì tuī hóng yán。chéng tóu jiàn gé jiù chéng xiāng,chuāng hù zài xīn guāng lù xián。

shǒu xié dà bǐ zì yín lǎn,lǎo jù qì yàn mó xīng chán。dāng shí shù fù fàn gōng pì,xiù gǔ zhào zuò shuí chà jiān。

gōng míng zì xǔ chū jué yù,suì yuè màn wǎng xiū tú zhān。zhàng fū yǒu mìng qǐ jiē qī,tóu lǎo dé dì duō yún quán。

shuāng gān zhèng shú xiè áo měi,bái yǐ xuán lù fú jīn chuán。yī yǔ kùn zhì zuò xiǎo yì,chàng wàng zhū lǚ cān huá yán。

zhù gōng zì cǐ zǎo guī yǐn,fú jīn lí zhàng shī zhōng xiān。

作者介绍

郭祥正

宋 · ? - ?

宋太平州当涂人,字功父,自号谢公山人,又号漳南浪士。少有诗名,极为梅尧臣所赏叹。举进士。神宗熙宁中,知武冈县,签书保信军节度判官。王安石用事,祥正奏乞天下大计专听安石处画,神宗异之,安石耻为小臣所荐,极口陈其无行。时祥正方从章惇辟,以军功为殿中丞,闻安石语,遂以本官致仕去。后复出通判汀州,元丰七年坐事勒停。知端州,又弃去,隐于县青山卒。能诗。有《青山集》。

查看全部作品 →