徐州黄楼歌寄苏子瞻

君不见彭门之黄楼,楼角突兀凌山丘。云生雾暗失柱础,日升月落当帘钩。

黄河西来骇奔流,顷刻十丈平城头。浑涛舂撞怒鲸跃,危堞仅若杯盂浮。

斯民嚣嚣坐恐化鱼鳖,刺史当分天子忧。植材筑土夜运昼,神物借力非人谋。

河还故道万家喜,匪公何以全吾州。公来相基叠巨石,屋成因以黄名楼。

黄楼不独排河流,壮观弹压东诸侯。重檐斜飞掣惊电,密瓦莹静蟠苍虬。

乘闲往往宴宾客,酒酣诗兴横霜秋。沉思汉唐视陈迹,逆节怙险终何求。

谁令颈血溅砧斧,千载付与山河愁。圣祖神宗仗仁义,中原一洗兵甲休。

朝廷尊崇郡县肃,彭门子弟长欢游。长欢游,随五马,但看红袖舞华筵,不愿黄河到楼下。

拼音

jūn bù jiàn péng mén zhī huáng lóu,lóu jiǎo tū wù líng shān qiū。yún shēng wù àn shī zhù chǔ,rì shēng yuè luò dāng lián gōu。

huáng hé xī lái hài bēn liú,qǐng kè shí zhàng píng chéng tóu。hún tāo chōng zhuàng nù jīng yuè,wēi dié jǐn ruò bēi yú fú。

sī mín xiāo xiāo zuò kǒng huà yú biē,cì shǐ dāng fēn tiān zi yōu。zhí cái zhù tǔ yè yùn zhòu,shén wù jiè lì fēi rén móu。

hé hái gù dào wàn jiā xǐ,fěi gōng hé yǐ quán wú zhōu。gōng lái xiāng jī dié jù shí,wū chéng yīn yǐ huáng míng lóu。

huáng lóu bù dú pái hé liú,zhuàng guān dàn yā dōng zhū hóu。zhòng yán xié fēi chè jīng diàn,mì wǎ yíng jìng pán cāng qiú。

chéng xián wǎng wǎng yàn bīn kè,jiǔ hān shī xīng héng shuāng qiū。chén sī hàn táng shì chén jì,nì jié hù xiǎn zhōng hé qiú。

shuí lìng jǐng xuè jiàn zhēn fǔ,qiān zài fù yǔ shān hé chóu。shèng zǔ shén zōng zhàng rén yì,zhōng yuán yī xǐ bīng jiǎ xiū。

cháo tíng zūn chóng jùn xiàn sù,péng mén zi dì zhǎng huān yóu。zhǎng huān yóu,suí wǔ mǎ,dàn kàn hóng xiù wǔ huá yán,bù yuàn huáng hé dào lóu xià。

作者介绍

郭祥正

宋 · ? - ?

宋太平州当涂人,字功父,自号谢公山人,又号漳南浪士。少有诗名,极为梅尧臣所赏叹。举进士。神宗熙宁中,知武冈县,签书保信军节度判官。王安石用事,祥正奏乞天下大计专听安石处画,神宗异之,安石耻为小臣所荐,极口陈其无行。时祥正方从章惇辟,以军功为殿中丞,闻安石语,遂以本官致仕去。后复出通判汀州,元丰七年坐事勒停。知端州,又弃去,隐于县青山卒。能诗。有《青山集》。

查看全部作品 →