留题吕学士无为军谪居廊轩

城头高轩跳千里,数里苍山兼寒水。

帆开半落有无间,鸟飞不断丹青里。

北斗疏疏河汉晓,蓬莱一登天下小。

心随境化形亦忘,谁道霜翎老华表。

曹公窥吴教水战,虎貔蹙踏鲸鼍转。

野父相传此渡头,鱼网时时得遗箭。

当场英气安在哉,千年绝景藏蒿莱。

地祗监护待贤者,栏干倚遍倾金罍。

目送白云望尧阙,忠功孝名坚一节。

明时不作离骚经,玉上青蝇解磨灭。

升沉偶然安足嗟,与君高咏思无邪。

数声长笛奏何处,微风吹落天之涯。

天涯桂树清辉发,万顷波澜冻冰雪。

若承紫诏返瀛洲,此地曾忘迁谪忧。

拼音

chéng tóu gāo xuān tiào qiān lǐ,shù lǐ cāng shān jiān hán shuǐ。

fān kāi bàn luò yǒu wú jiān,niǎo fēi bù duàn dān qīng lǐ。

běi dòu shū shū hé hàn xiǎo,péng lái yī dēng tiān xià xiǎo。

xīn suí jìng huà xíng yì wàng,shuí dào shuāng líng lǎo huá biǎo。

cáo gōng kuī wú jiào shuǐ zhàn,hǔ pí cù tà jīng tuó zhuǎn。

yě fù xiāng chuán cǐ dù tóu,yú wǎng shí shí dé yí jiàn。

dāng chǎng yīng qì ān zài zāi,qiān nián jué jǐng cáng hāo lái。

dì zhī jiān hù dài xián zhě,lán gàn yǐ biàn qīng jīn léi。

mù sòng bái yún wàng yáo quē,zhōng gōng xiào míng jiān yī jié。

míng shí bù zuò lí sāo jīng,yù shàng qīng yíng jiě mó miè。

shēng chén ǒu rán ān zú jiē,yǔ jūn gāo yǒng sī wú xié。

shù shēng zhǎng dí zòu hé chù,wēi fēng chuī luò tiān zhī yá。

tiān yá guì shù qīng huī fā,wàn qǐng bō lán dòng bīng xuě。

ruò chéng zǐ zhào fǎn yíng zhōu,cǐ dì céng wàng qiān zhé yōu。

作者介绍

郭祥正

宋 · ? - ?

宋太平州当涂人,字功父,自号谢公山人,又号漳南浪士。少有诗名,极为梅尧臣所赏叹。举进士。神宗熙宁中,知武冈县,签书保信军节度判官。王安石用事,祥正奏乞天下大计专听安石处画,神宗异之,安石耻为小臣所荐,极口陈其无行。时祥正方从章惇辟,以军功为殿中丞,闻安石语,遂以本官致仕去。后复出通判汀州,元丰七年坐事勒停。知端州,又弃去,隐于县青山卒。能诗。有《青山集》。

查看全部作品 →