赠彭明微判官

昔谒公家贤侍郎,一见许我能篇章。俸粳兵酒屡持送,时时解榻令登堂。

今喜清风传令子,回首亨衢脱双屣。北堂归养太夫人,水陆珍羞称甘旨。

深沈大第蟠蛇鳞,儿孙蓝绶何诜诜。有时宴喜列宾客,洞房粉黛桃花春。

玉指纤纤拂弦索,轻云凝碧罗衣薄。主人快意妾争妍,松上女萝知有托。

君不见景太傅,杀身本为功名误。又不见张舍人,朝为近侍夕为民。

古来宠辱亦如此,安用浮云缠此身。爱君进退真得所,不负青春领歌舞。

我方两鬓扑黄尘,梦寐江南思旧土。别君去,将拂衣,扁舟若渡历阳月,愿听新歌酩酊归。

拼音

xī yè gōng jiā xián shì láng,yī jiàn xǔ wǒ néng piān zhāng。fèng jīng bīng jiǔ lǚ chí sòng,shí shí jiě tà lìng dēng táng。

jīn xǐ qīng fēng chuán lìng zi,huí shǒu hēng qú tuō shuāng xǐ。běi táng guī yǎng tài fū rén,shuǐ lù zhēn xiū chēng gān zhǐ。

shēn shěn dà dì pán shé lín,ér sūn lán shòu hé shēn shēn。yǒu shí yàn xǐ liè bīn kè,dòng fáng fěn dài táo huā chūn。

yù zhǐ xiān xiān fú xián suǒ,qīng yún níng bì luó yī báo。zhǔ rén kuài yì qiè zhēng yán,sōng shàng nǚ luó zhī yǒu tuō。

jūn bù jiàn jǐng tài fù,shā shēn běn wèi gōng míng wù。yòu bù jiàn zhāng shě rén,cháo wèi jìn shì xī wèi mín。

gǔ lái chǒng rǔ yì rú cǐ,ān yòng fú yún chán cǐ shēn。ài jūn jìn tuì zhēn dé suǒ,bù fù qīng chūn lǐng gē wǔ。

wǒ fāng liǎng bìn pū huáng chén,mèng mèi jiāng nán sī jiù tǔ。bié jūn qù,jiāng fú yī,biǎn zhōu ruò dù lì yáng yuè,yuàn tīng xīn gē mǐng dīng guī。

作者介绍

郭祥正

宋 · ? - ?

宋太平州当涂人,字功父,自号谢公山人,又号漳南浪士。少有诗名,极为梅尧臣所赏叹。举进士。神宗熙宁中,知武冈县,签书保信军节度判官。王安石用事,祥正奏乞天下大计专听安石处画,神宗异之,安石耻为小臣所荐,极口陈其无行。时祥正方从章惇辟,以军功为殿中丞,闻安石语,遂以本官致仕去。后复出通判汀州,元丰七年坐事勒停。知端州,又弃去,隐于县青山卒。能诗。有《青山集》。

查看全部作品 →