怀青山草堂

三峰连延一峰尊,龙山白纻如儿孙。重冈复岭控官道,北望金陵真国门。

淙流奔激洒河汉,两溪直接丹湖源。松荒桧老古佛刹,鸡鸣春晚桃花村。

石崩废井谢公宅,龟仆断碣长庚坟。斯人白骨已化土,英气往往成烟云。

我昔弃官结茅宇,九品青衫安足数。竹筒盛酒骑白牛,醉眠看天与天语。

如何蹭蹬随辟书,十年又向风尘趋。只今两鬓满霜雪,功业不成思旧庐。

山花解忘忧,山鸟名提壶。四邻未必便弃我,三径荒草还堪锄。

乌泥田肥种秫稻,紫莼味美饶嘉鱼。盈缸酿酒邀客饮,林下散发时时梳。

谁人絷尔不归去,自问此心无乃愚。

拼音

sān fēng lián yán yī fēng zūn,lóng shān bái zhù rú ér sūn。zhòng gāng fù lǐng kòng guān dào,běi wàng jīn líng zhēn guó mén。

cóng liú bēn jī sǎ hé hàn,liǎng xī zhí jiē dān hú yuán。sōng huāng guì lǎo gǔ fú shā,jī míng chūn wǎn táo huā cūn。

shí bēng fèi jǐng xiè gōng zhái,guī pū duàn jié zhǎng gēng fén。sī rén bái gǔ yǐ huà tǔ,yīng qì wǎng wǎng chéng yān yún。

wǒ xī qì guān jié máo yǔ,jiǔ pǐn qīng shān ān zú shù。zhú tǒng shèng jiǔ qí bái niú,zuì mián kàn tiān yǔ tiān yǔ。

rú hé cèng dēng suí pì shū,shí nián yòu xiàng fēng chén qū。zhǐ jīn liǎng bìn mǎn shuāng xuě,gōng yè bù chéng sī jiù lú。

shān huā jiě wàng yōu,shān niǎo míng tí hú。sì lín wèi bì biàn qì wǒ,sān jìng huāng cǎo hái kān chú。

wū ní tián féi zhǒng shú dào,zǐ chún wèi měi ráo jiā yú。yíng gāng niàng jiǔ yāo kè yǐn,lín xià sàn fā shí shí shū。

shuí rén zhí ěr bù guī qù,zì wèn cǐ xīn wú nǎi yú。

作者介绍

郭祥正

宋 · ? - ?

宋太平州当涂人,字功父,自号谢公山人,又号漳南浪士。少有诗名,极为梅尧臣所赏叹。举进士。神宗熙宁中,知武冈县,签书保信军节度判官。王安石用事,祥正奏乞天下大计专听安石处画,神宗异之,安石耻为小臣所荐,极口陈其无行。时祥正方从章惇辟,以军功为殿中丞,闻安石语,遂以本官致仕去。后复出通判汀州,元丰七年坐事勒停。知端州,又弃去,隐于县青山卒。能诗。有《青山集》。

查看全部作品 →