夏公酉家藏老高村田乐教学图

高生妙画世所知,君藏两幅尤瑰奇。春回老柳未全绿,和气盎盎微风吹。

负暄当案谁氏子,坐以训诂传童儿。麻鞋破穿十指露,纻衫短袖乌巾攲。

眼吻开张手捉笔,叱怒底事扬其威。两童分争迭相挽,彼二稚子傍观窥。

一童独卧守书卷,性习已见分醇醨。皤然老叟醉兀兀,二孙侧立犹扶持。

馀皆伶官杂村妓,插笛放鼓陈威仪。三犬奔来吠欲啮,二人惊顾方攒眉。

伶家有子少亦黠,两手据鞍驴载之。尊卑向背极精妙,精妙得以意思惟。

田翁丰年固取乐,又能教子勤书诗。德泽涵濡赋敛绝,致我鼓腹咸熙熙。

画工亦画太平事,谁欲扰之生乱离。高生高生,不独爱尔之妙笔,对此颇思三代时。

拼音

gāo shēng miào huà shì suǒ zhī,jūn cáng liǎng fú yóu guī qí。chūn huí lǎo liǔ wèi quán lǜ,hé qì àng àng wēi fēng chuī。

fù xuān dāng àn shuí shì zi,zuò yǐ xùn gǔ chuán tóng ér。má xié pò chuān shí zhǐ lù,zhù shān duǎn xiù wū jīn qī。

yǎn wěn kāi zhāng shǒu zhuō bǐ,chì nù dǐ shì yáng qí wēi。liǎng tóng fēn zhēng dié xiāng wǎn,bǐ èr zhì zi bàng guān kuī。

yī tóng dú wò shǒu shū juǎn,xìng xí yǐ jiàn fēn chún lí。pó rán lǎo sǒu zuì wù wù,èr sūn cè lì yóu fú chí。

yú jiē líng guān zá cūn jì,chā dí fàng gǔ chén wēi yí。sān quǎn bēn lái fèi yù niè,èr rén jīng gù fāng zǎn méi。

líng jiā yǒu zi shǎo yì xiá,liǎng shǒu jù ān lǘ zài zhī。zūn bēi xiàng bèi jí jīng miào,jīng miào dé yǐ yì sī wéi。

tián wēng fēng nián gù qǔ lè,yòu néng jiào zi qín shū shī。dé zé hán rú fù liǎn jué,zhì wǒ gǔ fù xián xī xī。

huà gōng yì huà tài píng shì,shuí yù rǎo zhī shēng luàn lí。gāo shēng gāo shēng,bù dú ài ěr zhī miào bǐ,duì cǐ pǒ sī sān dài shí。

作者介绍

郭祥正

宋 · ? - ?

宋太平州当涂人,字功父,自号谢公山人,又号漳南浪士。少有诗名,极为梅尧臣所赏叹。举进士。神宗熙宁中,知武冈县,签书保信军节度判官。王安石用事,祥正奏乞天下大计专听安石处画,神宗异之,安石耻为小臣所荐,极口陈其无行。时祥正方从章惇辟,以军功为殿中丞,闻安石语,遂以本官致仕去。后复出通判汀州,元丰七年坐事勒停。知端州,又弃去,隐于县青山卒。能诗。有《青山集》。

查看全部作品 →