投别发运张职方

萧萧干叶欲辞柯,晓来更奈严霜何。明知飘泊不得已,请君试听离人歌。

生平学尽经济策,宗工大匠亲琢磨。三入长安献不售,困鳞怅望西江波。

感君聊借一杯水,六月炎蒸免枯死。高谈雄辩为我倾,古恨今忧对君洗。

卖薪给家妻子羞,淮阴胯下未封侯。故人骑龙不相助,子陵自欲追巢由。

拔山力尽真可伤,江湖安得重相忘。恩仇必报乃壮士,如今孰是韩张良。

玉手纤纤把金盏,更听新声碎瑶板。醉乡酩酊万事休,功名难成岁华晚。

噫吁嚱,秋风已老白云飞,乡关咫尺未能归。倚瑟而歌悲帝子,南山遥望泪沾衣。

愿君闻此颇矜恻,许借长帆还泽国。他日尧阶荐姓名,投老犹能奉鞭策。

拼音

xiāo xiāo gàn yè yù cí kē,xiǎo lái gèng nài yán shuāng hé。míng zhī piāo pō bù dé yǐ,qǐng jūn shì tīng lí rén gē。

shēng píng xué jǐn jīng jì cè,zōng gōng dà jiàng qīn zuó mó。sān rù zhǎng ān xiàn bù shòu,kùn lín chàng wàng xī jiāng bō。

gǎn jūn liáo jiè yī bēi shuǐ,liù yuè yán zhēng miǎn kū sǐ。gāo tán xióng biàn wèi wǒ qīng,gǔ hèn jīn yōu duì jūn xǐ。

mài xīn gěi jiā qī zi xiū,huái yīn kuà xià wèi fēng hóu。gù rén qí lóng bù xiāng zhù,zi líng zì yù zhuī cháo yóu。

bá shān lì jǐn zhēn kě shāng,jiāng hú ān dé zhòng xiāng wàng。ēn chóu bì bào nǎi zhuàng shì,rú jīn shú shì hán zhāng liáng。

yù shǒu xiān xiān bǎ jīn zhǎn,gèng tīng xīn shēng suì yáo bǎn。zuì xiāng mǐng dīng wàn shì xiū,gōng míng nán chéng suì huá wǎn。

yī xū xì,qiū fēng yǐ lǎo bái yún fēi,xiāng guān zhǐ chǐ wèi néng guī。yǐ sè ér gē bēi dì zi,nán shān yáo wàng lèi zhān yī。

yuàn jūn wén cǐ pǒ jīn cè,xǔ jiè zhǎng fān hái zé guó。tā rì yáo jiē jiàn xìng míng,tóu lǎo yóu néng fèng biān cè。

作者介绍

郭祥正

宋 · ? - ?

宋太平州当涂人,字功父,自号谢公山人,又号漳南浪士。少有诗名,极为梅尧臣所赏叹。举进士。神宗熙宁中,知武冈县,签书保信军节度判官。王安石用事,祥正奏乞天下大计专听安石处画,神宗异之,安石耻为小臣所荐,极口陈其无行。时祥正方从章惇辟,以军功为殿中丞,闻安石语,遂以本官致仕去。后复出通判汀州,元丰七年坐事勒停。知端州,又弃去,隐于县青山卒。能诗。有《青山集》。

查看全部作品 →