奉和运判吴翼道留题石室

双峡天开控江水,水自䍧牁来万里。

端州正在双峡间,石室嵩台压孤垒。

谁倾北斗酌明河,化作七山平地起。

修萝高张翠羽盖,锦壁深藏赤凤髓。

鸣禽交应杵臼声,驯鹿见人行复止。

一洞能容百两车,三溪却接沧溟底。

仰瞻圆顶碧玲珑,傍穿小窦阴迤逦。

不应融结施镌镵,浪磅乳滴何年始。

森然物象难悉名,古图脱落犹堪比。

老龟闯首龙缩角,猛虎磨牙鲸卷尾。

又如壮士披肺肝,戴主之忠死无已。

苍崖题字多唐人,仿佛银钩唯二李。

山祇不放云雾开,海神屡汲蟾光洗。

欧阳古录遗此碑,我渍香煤传以纸。

寂寥相望三百年,乃有高才继瑰玮。

滁阳吴公富文采,来拥皇华宣使指。

霜威暂霁持谦尊,许接清游携酒醴。

长丝千结盘雕梅,簌簌并刀脍赪鲤。

寻仙未遇饮正豪,落日岚烟催返轨。

明朝大句挥长篇,戛玉锵金轰两耳。

有灵持护归羊城,论价欲酬谁可拟。

蒋公毛公并诗伯,笔阵酣战秋风里。

越台朱明被题遍,鹄奔此洞重新美。

沈侯湘寺陪俊游,韩子连山书宴喜。

胜概遂令天下知,名齐五岳无由毁。

自怜羽翮久零落,只欲卑飞藏棘枳。

漫将俚语续公歌,投老那知遇知己。

拼音

shuāng xiá tiān kāi kòng jiāng shuǐ,shuǐ zì kē lái wàn lǐ。

duān zhōu zhèng zài shuāng xiá jiān,shí shì sōng tái yā gū lěi。

shuí qīng běi dòu zhuó míng hé,huà zuò qī shān píng dì qǐ。

xiū luó gāo zhāng cuì yǔ gài,jǐn bì shēn cáng chì fèng suǐ。

míng qín jiāo yīng chǔ jiù shēng,xùn lù jiàn rén xíng fù zhǐ。

yī dòng néng róng bǎi liǎng chē,sān xī què jiē cāng míng dǐ。

yǎng zhān yuán dǐng bì líng lóng,bàng chuān xiǎo dòu yīn yí lǐ。

bù yīng róng jié shī juān chán,làng bàng rǔ dī hé nián shǐ。

sēn rán wù xiàng nán xī míng,gǔ tú tuō luò yóu kān bǐ。

lǎo guī chuǎng shǒu lóng suō jiǎo,měng hǔ mó yá jīng juǎn wěi。

yòu rú zhuàng shì pī fèi gān,dài zhǔ zhī zhōng sǐ wú yǐ。

cāng yá tí zì duō táng rén,fǎng fú yín gōu wéi èr lǐ。

shān qí bù fàng yún wù kāi,hǎi shén lǚ jí chán guāng xǐ。

ōu yáng gǔ lù yí cǐ bēi,wǒ zì xiāng méi chuán yǐ zhǐ。

jì liáo xiāng wàng sān bǎi nián,nǎi yǒu gāo cái jì guī wěi。

chú yáng wú gōng fù wén cǎi,lái yōng huáng huá xuān shǐ zhǐ。

shuāng wēi zàn jì chí qiān zūn,xǔ jiē qīng yóu xié jiǔ lǐ。

zhǎng sī qiān jié pán diāo méi,sù sù bìng dāo kuài chēng lǐ。

xún xiān wèi yù yǐn zhèng háo,luò rì lán yān cuī fǎn guǐ。

míng cháo dà jù huī zhǎng piān,jiá yù qiāng jīn hōng liǎng ěr。

yǒu líng chí hù guī yáng chéng,lùn jià yù chóu shuí kě nǐ。

jiǎng gōng máo gōng bìng shī bó,bǐ zhèn hān zhàn qiū fēng lǐ。

yuè tái zhū míng bèi tí biàn,gǔ bēn cǐ dòng zhòng xīn měi。

shěn hóu xiāng sì péi jùn yóu,hán zi lián shān shū yàn xǐ。

shèng gài suì lìng tiān xià zhī,míng qí wǔ yuè wú yóu huǐ。

zì lián yǔ hé jiǔ líng luò,zhǐ yù bēi fēi cáng jí zhǐ。

màn jiāng lǐ yǔ xù gōng gē,tóu lǎo nà zhī yù zhī jǐ。

作者介绍

郭祥正

宋 · ? - ?

宋太平州当涂人,字功父,自号谢公山人,又号漳南浪士。少有诗名,极为梅尧臣所赏叹。举进士。神宗熙宁中,知武冈县,签书保信军节度判官。王安石用事,祥正奏乞天下大计专听安石处画,神宗异之,安石耻为小臣所荐,极口陈其无行。时祥正方从章惇辟,以军功为殿中丞,闻安石语,遂以本官致仕去。后复出通判汀州,元丰七年坐事勒停。知端州,又弃去,隐于县青山卒。能诗。有《青山集》。

查看全部作品 →