思嵩送刘推官赴幕府

我思嵩兮,三十六峰之葱苍。云霞卷舒兮,纷五色而烂朝阳。

渺群仙之不可见兮,时有鸾鹤双翱翔。穷崖断壑兮,飞泉吼怒舂琳琅。

俨修松与美竹兮,碧离离而低昂。考周室之卜世兮,顾八表为中央。

天乃宠于吾宋兮,六陵相差而永藏。惟传祚之亿万兮,岂八百以为之长。

引伊洛之二水兮,聿通汴而注扬。回黄流于故道兮,灭湍射而汪洋。

横星桥于河汉兮,紫阙峙而炜煌。列槐植之行秀兮,历五代而经唐。

承太平之雨露兮,幸不遭乎伐戕。为众木之耆艾兮,如羽盖之迭张。

慨离彼而适此兮,亦出处之靡常。既寓情于物表兮,独思嵩之未忘。

忽有客兮鼓楫,言别我兮灵羊。将度庾岭,沿涛江。

涉淮溯汴,入幕乎洛阳。词气有馀,顿挫铿锵。诚南士之颖出,然未始离乎炎荒。

请陟嵩而远览,循今古而徜徉。矫垂天之翼,灿琼瑶之章。

于是被诏音,登玉堂。返视乎罗浮朱明,如弃鱼目而怀夜光也。

拼音

wǒ sī sōng xī,sān shí liù fēng zhī cōng cāng。yún xiá juǎn shū xī,fēn wǔ sè ér làn cháo yáng。

miǎo qún xiān zhī bù kě jiàn xī,shí yǒu luán hè shuāng áo xiáng。qióng yá duàn hè xī,fēi quán hǒu nù chōng lín láng。

yǎn xiū sōng yǔ měi zhú xī,bì lí lí ér dī áng。kǎo zhōu shì zhī bo shì xī,gù bā biǎo wèi zhōng yāng。

tiān nǎi chǒng yú wú sòng xī,liù líng xiāng chà ér yǒng cáng。wéi chuán zuò zhī yì wàn xī,qǐ bā bǎi yǐ wèi zhī zhǎng。

yǐn yī luò zhī èr shuǐ xī,yù tōng biàn ér zhù yáng。huí huáng liú yú gù dào xī,miè tuān shè ér wāng yáng。

héng xīng qiáo yú hé hàn xī,zǐ quē zhì ér wěi huáng。liè huái zhí zhī xíng xiù xī,lì wǔ dài ér jīng táng。

chéng tài píng zhī yǔ lù xī,xìng bù zāo hū fá qiāng。wèi zhòng mù zhī qí ài xī,rú yǔ gài zhī dié zhāng。

kǎi lí bǐ ér shì cǐ xī,yì chū chù zhī mí cháng。jì yù qíng yú wù biǎo xī,dú sī sōng zhī wèi wàng。

hū yǒu kè xī gǔ jí,yán bié wǒ xī líng yáng。jiāng dù yǔ lǐng,yán tāo jiāng。

shè huái sù biàn,rù mù hū luò yáng。cí qì yǒu yú,dùn cuò kēng qiāng。chéng nán shì zhī yǐng chū,rán wèi shǐ lí hū yán huāng。

qǐng zhì sōng ér yuǎn lǎn,xún jīn gǔ ér cháng yáng。jiǎo chuí tiān zhī yì,càn qióng yáo zhī zhāng。

yú shì bèi zhào yīn,dēng yù táng。fǎn shì hū luó fú zhū míng,rú qì yú mù ér huái yè guāng yě。

作者介绍

郭祥正

宋 · ? - ?

宋太平州当涂人,字功父,自号谢公山人,又号漳南浪士。少有诗名,极为梅尧臣所赏叹。举进士。神宗熙宁中,知武冈县,签书保信军节度判官。王安石用事,祥正奏乞天下大计专听安石处画,神宗异之,安石耻为小臣所荐,极口陈其无行。时祥正方从章惇辟,以军功为殿中丞,闻安石语,遂以本官致仕去。后复出通判汀州,元丰七年坐事勒停。知端州,又弃去,隐于县青山卒。能诗。有《青山集》。

查看全部作品 →